Dù sao thì, người trước mặt anh đây cũng từng là người anh khắc khoải bao năm, anh vẫn không thể quá lạnh nhạt với cô, khẽ thở dài:
“Em về trước đi, anh hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lát.”
“Còn những chuyện khác… sau này đừng nhắc nữa, anh không có ý định ly hôn với Trì Chỉ Uyên.”
Nói xong, anh quay người đi, không nhìn cô nữa.
Thế nhưng Tống Huệ Ân nghe thấy câu này thì trừng lớn mắt, vẻ mặt hoàn toàn không thể tin nổi:
“Bạc Thế Thần, anh có ý gì! Anh không định ly hôn với cô ta, vậy những ngày qua của chúng ta là cái gì?”
Anh im lặng một lúc, vẫn không nhìn cô, chỉ nhắm mắt lại rồi bình thản đáp:
“Anh chỉ coi em là bạn thôi.”
“Bạn bè?” Tống Huệ Ân bật cười lạnh một tiếng, đứng dậy làm chiếc ghế vang lên tiếng ken két chói tai, cả hai người đều như không nghe thấy gì.
Ánh mắt cô khóa chặt vào bóng lưng anh, chất vấn liên tiếp vang lên:
“Anh nói chúng ta chỉ là bạn bè, vậy tôi muốn hỏi anh, thiếu gia nhà họ Bạc đối xử với bạn bè đều tốt như vậy sao?”
“Bạn bè bị bệnh, thì kéo vợ mình – người đang thiếu máu – đi hiến máu, còn tự tay chăm sóc bạn cả tuần trời, nhưng lại mặc kệ vợ mình sau khi hiến máu, không hỏi han lấy một câu?”
“Sẽ vì đi tụ họp với bạn, mà bỏ vợ lại một mình trên đỉnh núi?”
“Sẽ chỉ vì một câu ‘muốn chơi vui’ của bạn, mà để vợ mình phải ở lại chịu đủ nhục nhã?”
“Sẽ để cha mẹ mình trao truyền gia bảo cho bạn chứ không phải cho vợ? Thậm chí vì bạn mà nổi giận, đến mức mặc kệ vợ mình suýt chết đuối, còn ra lệnh không cho ai cứu?”
“Sẽ ngay trước mặt vợ, không tiếc hy sinh tính mạng để cứu lấy một người bạn?”
Mỗi một câu chất vấn, gương mặt Bạc Thế Thần lại trắng thêm một phần.
Đến tận lúc này, anh mới cuối cùng nhận ra, những việc mình từng làm, với Trì Chỉ Uyên mà nói, tàn nhẫn đến nhường nào.
Khi đó anh nghĩ gì chứ? Anh chỉ nghĩ rằng, Trì Chỉ Uyên yêu anh như vậy, nhất định sẽ không rời bỏ anh, cho nên mới có thể làm tới mức không kiêng nể gì.
Sau này cảm thấy cô có chút bất thường, anh cũng chỉ biết dỗ dành lấy lệ.
Bởi vì anh yêu Tống Huệ Ân quá lâu, đến mức tình cảm ấy trở thành chấp niệm, sự thiên vị dành cho cô ta cũng trở thành thói quen, nên trong vô thức anh luôn ưu tiên cô ta trước.
Nhưng đến tận khi Trì Chỉ Uyên lần này thật sự rời đi, anh mới phát hiện, người mà anh không thể mất nhất — thật ra là Trì Chỉ Uyên.
“Nếu trước kia anh có hành động gì khiến em hiểu lầm, anh xin lỗi.”
Chương 14
Bạc Thế Thần mím chặt môi, không dám đối diện ánh mắt của Tống Huệ Ân, trong lòng lại càng thêm day dứt vì Trì Chỉ Uyên.
Nếu cô chưa từng rời đi, vẫn còn ở lại bên anh, thì có lẽ lúc nghe Tống Huệ Ân nói muốn ở bên mình, anh thật sự sẽ vui vẻ đồng ý.
Mà ánh mắt né tránh của anh khiến tim Tống Huệ Ân hoàn toàn lạnh ngắt, đôi môi đỏ cũng vì tức giận mà khẽ run rẩy, rất lâu sau, cô bất chợt bật cười thành tiếng.
“Được, được lắm, Bạc Thế Thần, coi như tôi mù mắt, lại thật sự động lòng với loại đàn ông như anh.”
Cô tức giận xoay người rời đi, nhưng khi bước đến cửa phòng bệnh, lại đột ngột quay đầu nhìn về phía anh:
“Bạc Thế Thần, anh đúng là đồ tiện nhân, đáng đời anh cả đời này không thể ở bên người mình yêu!”
Nói xong, cô quay người bỏ đi, cánh cửa cũng theo đó mà bị đóng sầm lại, phát ra tiếng “rầm” vang dội.
Tim Bạc Thế Thần bỗng chấn động, cũng không rõ là vì tiếng đóng cửa kia, hay vì những lời cô vừa nói.
Phòng bệnh cuối cùng cũng chỉ còn lại một mình anh, anh nằm trên giường, trằn trọc không yên, mãi mà tâm trí vẫn chẳng thể bình lặng trở lại. Một lúc sau, anh lại cầm điện thoại lên, gọi cho trợ lý Uông thêm một cuộc nữa.
“Đi điều tra toàn bộ quá khứ của phu nhân, từ khi sinh ra đến giờ, không được bỏ sót chi tiết nào.”
Bạc Thế Thần không phải đợi lâu, sáng hôm sau trước cả khi Đinh Hồng Dã và nhóm bạn đến, trợ lý Uông đã mang tất cả tài liệu tới.
Từng trang tài liệu được lật mở, sắc mặt của anh cũng dần trở nên u ám.
Trong tài liệu ghi lại rõ ràng: Trì Chỉ Uyên từng có một người bạn trai thanh mai trúc mã tên là Văn Yến, là cặp đôi mẫu mực trong mắt mọi người xung quanh, quen biết, thấu hiểu và yêu nhau suốt mười ba năm, chỉ còn một bước nữa là tiến đến hôn nhân.
Chỉ tiếc ông trời trêu người, bốn năm trước một vụ tai nạn xe bất ngờ đã phá tan mọi thứ, Văn Yến vì bảo vệ cô mà chết trong vụ tai nạn đó.
Sau khi anh qua đời, cha mẹ anh làm theo di nguyện khi còn sống, hiến tặng trái tim của anh, và Bạc Thế Thần cũng đúng lúc đó tìm được quả tim phù hợp, sống sót qua cơn nguy kịch — cũng chính năm đó, cô xuất hiện bên anh.
Mọi chuyện cuối cùng đã rõ ràng.
Nhưng người hiến tim cho anh không phải Văn Yến. Nhớ lại hôm cô hỏi anh về người hiến tim, giờ ngẫm lại, có lẽ là do cô điều tra sai, mới nhầm tưởng rằng trái tim của Văn Yến đã hiến cho anh.
Bảo sao, cô lại đột ngột xuất hiện, theo đuổi anh điên cuồng như vậy.
Bảo sao, sau khi ở bên nhau, điều cô thích nhất là nằm trong lòng anh nghe nhịp tim.
Bảo sao, sau khi biết người hiến tim là một người họ Tề, cô lập tức không còn thân thiết với anh nữa.
Anh bỗng nhớ đến lúc cô cãi nhau với Tống Huệ Ân chỉ vì một sợi dây chuyền, khi anh hỏi: “Chỉ là một sợi dây chuyền thôi, đáng đến mức thế sao?”, cô đã hét lên “đáng!”, đó là quà của người cô yêu nhất tặng cho cô.
Khi anh nói sẽ tặng lại cho cô một cái mới, ánh mắt sững sờ lóe lên trong mắt cô…
Lại nghĩ đến lần chơi trò “nói thật”, khi được hỏi người cô yêu nhất có đang ở đây không, cô đã không chút do dự trả lời: “Không có.”
Thì ra, cô chưa từng lừa dối anh, chỉ là anh đã hiểu lầm cô mà thôi.
Bạc Thế Thần đặt tài liệu xuống, cố gắng đè nén cảm xúc trong lòng, nhưng đến cuối cùng vẫn không nhịn được, vành mắt đỏ bừng.
“Tổng giám đốc Bạc, ngài… vẫn ổn chứ?” Thấy rõ cảm xúc của anh không ổn, trợ lý Uông cẩn trọng lên tiếng.
Anh không trả lời, chỉ phất tay ý bảo anh ta rời đi.
Hiểu ý, trợ lý Uông không hỏi thêm, chuẩn bị quay người ra cửa, nhưng vừa đi đến nơi thì nghe thấy anh như chợt nhớ ra điều gì, đột ngột gọi lại.
“Anh đi điều tra thêm… người đã nhận trái tim của Văn Yến… có phải đang ở Hải Thành không.”
“Vâng, tổng giám đốc.”
Cửa nhẹ nhàng khép lại, căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng.
Bầu không khí trầm mặc khiến cảm xúc của anh cuối cùng không thể kiềm nén nổi nữa, trào ra.
Anh đưa tay che mặt, tiếng khóc nghẹn ngào dồn dập phát ra.
Anh vẫn luôn cho rằng mình là người có thể rút lui bất cứ lúc nào, chỉ thương Trì Chỉ Uyên yêu anh quá nhiều, nên mới lưu luyến ở lại bên cạnh anh thêm một thời gian.
Anh từng nghĩ nếu sau này cô thật sự không thể rời xa mình, thì dù có ly hôn, anh cũng có thể “nuôi” cô bên ngoài.
Nhưng giờ xem ra — hóa ra, tất cả chỉ là tự anh đa tình.
Chương 15
“Trì Chỉ Uyên, diễn xuất của em thật sự tuyệt vời, em cũng thật sự tuyệt tình.”
Anh khẽ lẩm bẩm, giọng nói mang theo đau xót. Mọi người đều nghĩ anh mới là người được yêu, anh cũng tin là thật. Những năm qua, anh ỷ vào sự nhẫn nhịn của cô mà tùy ý làm càn, chìm đắm trong tình yêu giả dối cô dành cho mình. Đến khi anh không thể rút chân ra được nữa, cô lại tàn nhẫn dứt áo ra đi.
“Đinh đông”—tiếng thông báo tin nhắn vang lên, anh ngẩng đầu, nước mắt đã chảy đầy mặt.
Anh lau nước mắt, cầm điện thoại lên xem, là trợ lý Uông gửi tới:
【Tổng giám đốc Bạc, người đó quả thật đang ở Hải Thành.】
Nhìn dòng tin nhắn này, tia hy vọng cuối cùng trong anh cũng bị dập tắt hoàn toàn. Anh bật cười tự giễu, rất lâu sau mới trả lời lại một tin.
【Giúp tôi đặt một vé máy bay đến Hải Thành sớm nhất. Còn nữa, gửi tôi một bản hồ sơ của người đó.】
【Vâng, tổng giám đốc Bạc.】
…
Hải Thành, tòa nhà tập đoàn Ninh thị. Trải qua một tháng nỗ lực không ngừng, Trì Chỉ Uyên cuối cùng cũng vượt qua phỏng vấn vào làm tại Ninh thị. Lại nhờ những lần “vô tình” chạm mặt đúng lúc đúng chỗ, cuối cùng cô cũng chính thức lọt vào tầm mắt của tổng giám đốc Ninh Dực Khôn.