Mẹ ôm tôi, vỗ nhẹ lưng:
“Nữu Nữu, sau này ba mẹ sẽ cho con tất cả tình yêu, để con trở thành cô công chúa hạnh phúc nhất.”
Ba gật đầu:
“Con vẫn chưa có tên chính thức. Ba mẹ đặt tên cho con được không?”
Tôi ngẩng đầu, gật nhẹ:
“Dạ.”
“Ba họ Chu, mẹ họ Tô.”
Ba nhìn tôi dịu dàng.
“Con là bảo bối thất lạc rồi tìm lại của chúng ta. Gọi là Chu Tô Niệm nhé. ‘Niệm’ là nhớ nhung. Ba mẹ sẽ mãi nhớ con, trân trọng con.”
“Chu Tô Niệm… Niệm Niệm…”
Mẹ khẽ đọc lại cái tên, mỉm cười.
“Sau này con tên là Chu Tô Niệm, được không?”
Tôi mỉm cười nhẹ:
“Con là Chu Tô Niệm.”
Bà nội cười hiền:
“Niệm Niệm… tên đẹp lắm.”
8
Từ ngày có tên, ba mẹ thật sự nâng tôi như công chúa.
Họ thay toàn bộ đồ trong biệt thự, sửa sang lại phòng theo sở thích của tôi.
Người làm trong nhà đều kính cẩn với tôi. Không ai dám bắt nạt tôi nữa.
Họ dồn hết yêu thương lên tôi, cố bù đắp năm năm mất mát.
Nhưng tôi vẫn không thể hoàn toàn mở lòng.
Có lẽ năm năm hành hạ khiến tôi trở nên nhạy cảm, dè dặt. Có lẽ trong lòng tôi vẫn còn một khoảng cách chưa thể vượt qua.
Ba mẹ nhìn thấy, sốt ruột trong lòng.
Bà nội cũng thấy rõ.
Một đêm yên tĩnh, ba mẹ ra ngoài xử lý công việc, trong phòng chỉ còn tôi và bà nội.
Bà nội khẽ xoa đầu tôi:
“Niệm Niệm, con vẫn chưa thể hoàn toàn tin ba mẹ, đúng không?”
Tôi ôm con gấu bông, gật đầu:
“Bà ơi… con không cố ý. Nhưng trước kia ba mẹ thích Chu Mộng. Họ chưa từng quan tâm con.”
“Ngốc ạ.”
Bà nội thở dài, ngồi bên cạnh tôi.
“Ba mẹ không phải không yêu con. Họ chỉ bị Vú Trương lừa. Họ không biết con mới là con ruột. Họ không biết con đã chịu khổ trong phòng người hầu suốt năm năm.”
“Con xem đi,” bà nội khẽ nói, “bây giờ họ biết rồi, có phải họ dồn hết yêu thương cho con không? Có phải ngày nào cũng ở bên con, không để con chịu thêm chút ấm ức nào không?”
Tôi gật đầu.
Ba mẹ thật sự đối xử với tôi rất tốt. Tốt đến mức nhiều lúc tôi thấy không chân thật.
“Niệm Niệm,” bà nội tiếp tục, “năm năm qua, ba mẹ con cũng sống trong lời nói dối. Họ tưởng Chu Mộng là con ruột nên mới yêu thương nó. Đó không phải lỗi của họ. Khi biết sự thật, sự áy náy và đau lòng của họ là thật. Họ sẵn sàng làm mọi thứ để bù đắp cho con. Như vậy vẫn chưa đủ sao?”
“Ba mẹ là người thân nhất của con trên đời này. Họ sẽ nhìn con lớn lên, bảo vệ con cả đời, cho con tất cả yêu thương và ấm áp. Con không thể vì quá khứ mà từ chối tình yêu của họ, từ chối ngôi nhà này, đúng không?”
Tôi cúi đầu, im lặng.
Tôi biết họ yêu tôi. Tôi biết sự áy náy đó là thật.
Nhưng vết thương trong lòng… không dễ gì bước qua.
“Niệm Niệm, nhìn kìa.” Bà nội chỉ ra ngoài cửa sổ.
“Trăng cũng có lúc tròn lúc khuyết. Đời người cũng có hợp có tan. Năm năm đau khổ kia chỉ là một đoạn nhỏ trong cuộc đời con. Phía trước còn rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ con. Có ba mẹ bên cạnh, có bà bảo vệ, cuộc đời con sẽ đầy nắng.”
“Cho ba mẹ một cơ hội… cũng cho chính con một cơ hội, được không?”
“Hãy thử mở lòng, đón nhận tình yêu của họ. Thử dựa vào họ, tin tưởng họ, làm một cô công chúa thật sự được ba mẹ cưng chiều.”
“Bà biết điều đó không dễ. Nhưng Niệm Niệm, con phải dũng cảm hơn một chút.”
Tôi ngẩng đầu nhìn bà nội, mắt đỏ hoe.
“Bà ơi… con sợ. Con sợ họ chỉ áy náy nhất thời. Đợi khi hết áy náy rồi, họ sẽ không còn thích con nữa… sẽ lại không quan tâm con.”
“Ngốc quá.”
Bà nội khẽ lau nước mắt tôi.
“Tình yêu của ba mẹ dành cho con là khắc trong máu thịt. Là ruột rà huyết thống. Tình yêu đó sẽ không mất đi theo thời gian, chỉ càng ngày càng sâu hơn. Họ sẽ dùng cả đời để bù đắp cho con. Bà hứa với con.”