Ống thuốc ức chế thần kinh kia là lưỡi dao anh tự đâm vào chính mình, nhưng cũng trở thành chìa khóa cạy mở bức tường gene của tôi.

Năng lượng gene cuồng bạo đang tự hủy của anh giống một cơn bão mặt trời mất kiểm soát, ngang ngược xông vào “hàng rào miễn dịch” mà tôi xây bằng lạnh nhạt và quyết tuyệt.

Phẫu thuật tách rời gene của tôi, vào khoảnh khắc cuối cùng, đã bị phản phệ hoàn toàn.

Đau.

Không còn là cơn sốt cao và co giật của một mình tôi.

Mà là cơn đau gấp đôi, chồng chất lên nhau, không thể tách rời.

Tôi có thể cảm nhận rõ chuỗi gene của anh đang đứt từng đoạn.

Anh cũng có thể cảm nhận hệ miễn dịch của tôi đang sụp đổ từng tầng.

Chúng tôi giống hai tù nhân bị cưỡng ép hàn dính vào nhau, cùng chia sẻ từng cơn run rẩy cận kề cái chết của đối phương trong một cuộc tra tấn.

Bức tường tôi tự tay dựng lên để cách ly anh đang sụp đổ.

Mà phía bên kia bức tường là nỗi hối hận và tình yêu ngập trời của anh, nồng nặc mùi máu.

Ca phẫu thuật tách rời cảm xúc của tôi đã thất bại.

Vào khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, nó mất hiệu lực.

Tiếng báo động trong phòng thí nghiệm hòa cùng tiếng bước chân của đội y tế, giống một khúc nhạc tang lễ ồn ào.

Các nhân viên y tế mặc đồ bảo hộ sinh hóa cấp cao nhất xông vào, cưỡng ép tách chúng tôi ra.

Tôi được đặt lên cáng.

Trong tầm mắt là cơ thể anh, cũng đã mất ý thức, được đưa đi.

Lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Ngay cả trong hôn mê, đôi mắt đỏ ngầu kia vẫn gắt gao hướng về phía tôi.

Chúng tôi bị đưa vào hai khoang cách ly đặt cạnh nhau.

Trên vách khoang trong suốt, màn hình hologram khổng lồ hiển thị bản đồ gene của hai chúng tôi.

Đó không còn là hai đường cong độc lập.

Mà giống hai dải ngân hà điên cuồng quấn lấy nhau, cắn xé nhau rồi lại khâu vá cho nhau.

Chuỗi gene “Bảo hộ” của anh và hàng rào gene “Miễn dịch” của tôi đang tiến hành một cuộc chiến sống còn.

Mỗi lần va chạm đều bùng lên ánh sáng như một vụ nổ siêu tân tinh.

Mỗi lần dung hợp lại sinh ra một chuỗi mới kỳ lạ chưa từng có.

Bác sĩ trưởng đứng ngoài khoang cách ly, nhìn cơn bão gene vừa bi tráng vừa tuyệt vọng trên màn hình, giọng nặng nề như một khối chì.

“Về mặt y học, chúng tôi gọi đây là ‘tuẫn tình cấp gene’.”

“Cách duy nhất là đồng thời đưa họ vào khoang đông lạnh sâu, cưỡng chế cắt đứt tương tác gene, chờ chuỗi gene của họ tự đạt trạng thái cân bằng.”

Ông ấy khựng lại, lạnh lùng báo ra kết luận cuối cùng.

“Tỷ lệ thành công: ba phần trăm.”

Ba phần trăm.

Hóa ra đây chính là kết cục cuối cùng của tôi và anh.

Chương trình đông lạnh bắt đầu khởi động.

Tôi nằm trong khoang kim loại lạnh băng, nhìn nắp khoang chậm rãi khép lại.

Ngay khi cửa khoang sắp đóng hoàn toàn.

Từ khoang đông lạnh bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng kim loại bị xé rách dữ dội.

Lệ Kình Châu.

Anh vậy mà dùng chút ý chí cuối cùng còn sót lại, tay không xé nát dây trói cưỡng chế cường độ cao nhất.

Anh ngã khỏi khoang, toàn thân đầy máu, giống một con thú bị nhốt bò về từ địa ngục.

Tất cả nhân viên y tế đều sững sờ.

Anh phớt lờ mọi tiếng kinh hô, kéo lê thân thể sắp sụp đổ của mình, từng bước từng bước loạng choạng đi về phía tôi.

Anh đi rất chậm.

Mỗi bước đều để lại một chuỗi dấu chân máu trên mặt đất.

Cuối cùng, anh quỳ sụp trước khoang đông lạnh của tôi.

Anh vươn bàn tay run đến không thành hình, lấy từ trong ngực ra một thứ.

Đó là chiếc vòng tay đá tinh vân.

Là chiếc vòng tôi từng nhìn ngoài tủ kính không biết bao nhiêu lần, nhưng mãi không nỡ mua.

Anh nhẹ nhàng đặt nó lên nắp khoang của tôi.

Đá quý dưới ánh đèn phẫu thuật phản chiếu thứ ánh sáng vụn vỡ mà dịu dàng.

Anh cách lớp nắp khoang dày, dùng trán tựa vào vị trí tôi nằm bên trong, giọng nhẹ như một tiếng thở dài.

“Nếu không quay lại được, trên con đường đó, để anh đuổi theo em.”

Dung dịch đông lạnh đã bắt đầu được bơm vào. Chất lỏng lạnh buốt dần dần ngập qua cơ thể tôi, mang đi toàn bộ tri giác.

Một giây trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Tôi nghe thấy câu thì thầm cuối cùng của anh xuyên qua vách khoang dày, cũng xuyên qua trái tim đang sụp đổ của tôi.

“Lần này, đổi lại để anh tạo ra em.”

10

Khi tôi tỉnh lại, thế giới rất yên tĩnh.

Không có báo động, không có tiếng kim loại bị xé rách, cũng không còn cơn đau dữ dội do gene sụp đổ.

Bên trong cơ thể tôi trống rỗng.

Giống một căn nhà đã được dọn sạch hoàn toàn, mọi đồ đạc, trang trí, kể cả những dấu vết tích tụ nhiều năm trên tường đều bị xóa sạch.

Ký ức vẫn còn.

Giống một bộ phim câm lơ lửng trong đầu, rõ ràng phát lại sự quyết tuyệt ở tòa án, cuộc đối đầu trong phòng thí nghiệm, và bóng dáng cuối cùng của anh khi quỳ xuống trước lúc khoang đông lạnh đóng lại.

Nhưng những hình ảnh đó không còn có thể kéo động bất kỳ cảm xúc nào trong tôi.

Tôi thử nhớ lại nỗi đau xé tim ấy, hận ý ăn sâu vào xương tủy ấy, nhưng chẳng cảm nhận được gì.

Trái tim tôi biến thành một mặt hồ yên tĩnh, không gợn sóng.

“Cô tỉnh rồi, tiến sĩ Tống.”

Một giọng nữ dịu dàng vang lên bên cạnh.

Tôi quay đầu, thấy một cô gái trẻ mặc đồng phục y tá đang mỉm cười nhìn tôi.