Cho đến khi anh đứng dậy từ mặt đất.
Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Người đã quỳ ba ngày ba đêm ấy đứng thẳng dậy.
Anh không còn nhìn cánh cửa phòng thí nghiệm của tôi nữa, mà giơ tay trực tiếp ấn lên bức tường nhận diện bên cạnh.
“Cảnh báo, người không có quyền truy cập.”
Giọng điện tử lạnh lẽo vang lên.
Lệ Kình Châu không để ý.
Dưới đáy mắt đỏ ngầu của anh, luồng sáng gene màu vàng cuồn cuộn không ngừng.
“Ghi đè quyền hạn. Chỉ lệnh cao nhất cấp S.”
Anh dùng giọng không chút cảm xúc ra lệnh cho hệ thống cửa của tôi.
Bức tường phát ra tiếng ù ù như không chịu nổi áp lực.
Đèn cảnh báo đỏ điên cuồng nhấp nháy.
Giây tiếp theo, toàn bộ chương trình phòng thủ do chính tay tôi thiết kế đều mất hiệu lực dưới cú sốc năng lượng gene của anh.
Cánh cửa phòng thí nghiệm, giữa âm thanh kim loại méo mó chói tai, một lần nữa mở ra cho anh.
Anh bước vào.
Lần này, anh không nhìn tôi.
Ánh mắt anh khóa thẳng vào máy chủ điều khiển của tôi.
Anh phớt lờ đống hỗn độn trên mặt đất, đi thẳng đến bàn thao tác.
Tôi ngồi cách đó không xa, bình tĩnh nhìn anh.
Nhìn anh dùng đôi tay từng ký vô số chỉ lệnh tối cao của Liên Bang bắt đầu bẻ khóa thô bạo hệ thống cá nhân của tôi.
Anh từng là kiệt tác cao nhất của tôi, sở hữu năng lực tính toán logic hàng đầu.
Không có bí mật nào có thể giấu được anh.
Đặc biệt khi anh quyết định bất chấp mọi giá xé mở bí mật đó.
Từng lớp tường lửa bị anh cưỡng ép phá vỡ.
Dòng dữ liệu mã hóa như thác nước lướt nhanh trước mắt anh.
Tôi nhìn bóng lưng anh.
Vẫn cao lớn thẳng tắp, nhưng mang theo một sự liều lĩnh đến cùng đường.
Anh đang tìm gì?
Trái tim tôi, cơ quan vốn đáng lẽ không còn dao động ấy, lần đầu tiên nổi lên một cảm giác khác lạ.
Rồi anh dừng lại.
Ngón tay anh lơ lửng trên một thư mục tôi đặt tên là “Kết Thúc”.
Anh mở nó.
“Phương án thử nghiệm lâm sàng trên cơ thể người của ‘phẫu thuật tách rời tình cảm gene’”.
Dòng tiêu đề khổng lồ lập tức phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc trong phòng thí nghiệm.
Tôi thấy cơ thể anh đột ngột cứng lại.
Anh không động đậy, như bị hóa đá trong khoảnh khắc.
Vài giây sau, anh chậm rãi, chậm rãi xoay người lại.
Anh nhìn tôi.
Trong đôi mắt ấy, tất cả ánh sáng đều đã tắt.
Không có kinh ngạc, không có tức giận, chỉ có tuyệt vọng sâu không thấy đáy.
Cuối cùng anh cũng hiểu.
Hiểu vì sao tôi tạo ra “hàng rào miễn dịch” với anh.
Hiểu sự lạnh nhạt của tôi không phải thay lòng, cũng không phải trả thù.
Mà là một thứ còn tàn nhẫn hơn.
Là chính tay tôi đã nhổ tận gốc mọi tình cảm dành cho anh khỏi chuỗi gene của mình.
Trong cổ họng anh phát ra một âm thanh khàn đặc vụn vỡ.
Âm thanh đó giống tiếng rên của một con thú hoang trước lúc chết.
“Vậy nên…”
Anh tiến lên một bước. Mảnh kính dưới chân bị anh giẫm nát.
“Ngay cả hận tôi… em cũng không muốn nữa sao?”
Giọng anh rất khẽ, nhưng đè nặng đến mức khiến người ta không thở nổi.
Tôi không trả lời.
Phương án thí nghiệm của tôi đã cho anh câu trả lời hoàn hảo nhất.
Anh cười.
Nụ cười còn khó coi hơn khóc, tràn đầy tuyệt vọng.
Ánh mắt anh quét qua bàn thao tác, cuối cùng dừng trên một ống thuốc ức chế thần kinh chưa sử dụng.
Đó là thứ tôi chuẩn bị cho chính mình, biện pháp cuối cùng dùng để chấm dứt tất cả khi thí nghiệm mất kiểm soát.
Anh đột ngột lao tới.
Trước khi tôi kịp phản ứng, anh đã giật lấy ống thuốc ức chế.
Anh không hề do dự, bật nắp kim, rồi đâm mạnh vào gáy mình, nơi phủ đầy vân gene.
“Không!”
Tôi vô thức kêu lên.
Nhưng anh đã bơm toàn bộ ống thuốc vào người.
“Em tách rời tình cảm?”
Anh bóp chặt vai tôi, lực mạnh đến mức gần như muốn nghiền nát xương tôi. Sắc đỏ trong mắt anh đậm đến đáng sợ.
“Vậy tôi rút cạn nguồn gene của mình trước!”
Anh gào vào mặt tôi, từng chữ như bị ép bật ra khỏi cổ họng.
“Dù sao cơ thể này cũng do em tạo ra!”
“Em là người có tư cách nhất để hủy nó!”
Lời chưa dứt, năng lượng gene trong cơ thể anh hoàn toàn bạo loạn.
Ánh vàng va đập dữ dội dưới da anh, sau đó từng luồng từng luồng tắt đi.
Anh ôm lấy tôi, nặng nề ngã xuống đất.
Cơ thể anh co giật dữ dội, răng cũng không ngừng va vào nhau.
Anh muốn nói gì đó, nhưng không phát ra được một chữ.
Chỉ có thể dùng chút sức cuối cùng, nâng bàn tay run rẩy, viết đi viết lại trong lòng bàn tay tôi.
Xin lỗi.
Xin lỗi.
Xin lỗi.
Tôi nhìn anh.
Nhìn vị tướng Liên Bang từng đứng trên cao giờ đang từng chút mất đi sinh khí trong lòng tôi.
Đôi mắt tôi, đôi mắt lẽ ra sẽ không còn bất kỳ dao động nào nữa, bỗng nóng lên.
Một giọt nước mắt rơi xuống.
Rơi trên gò má trắng bệch của anh.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Tất cả thiết bị trong phòng thí nghiệm đồng loạt phát ra tiếng báo động sắc nhọn nhất.
Trên màn hình máy chủ điều khiển hiện ra một dòng cảnh báo đỏ như máu.
“Cảnh báo: Phẫu thuật tách rời gene gặp phản phệ năng lượng mạnh.”
“Cưỡng chế dung hợp khởi động.”
“Mục tiêu: hệ miễn dịch của ký chủ.”
9
Chúng tôi đang cùng nhau đi về phía cái chết.
Bằng một phương thức gắn chặt chưa từng có.