Hai cái tát giáng xuống khiến Tiêu Hành choáng váng ngã nhào xuống đất. Khoảnh khắc tiếp theo, mắt hắn trừng lớn.
Hắn kinh hãi nhìn thấy Cố Hành Chu đứng thẳng dậy từ trong kiệu, từng bước từng bước đạp nát mọi ảo tưởng của hắn,
“Cũng phải đa tạ Tiêu Tướng quân có mắt không tròng.”
“Mới cho bổn vương cơ hội tìm được một nương tử tốt thế này. Không chỉ tính tình sảng khoái, y thuật lại cao minh, thậm chí chữa khỏi chân cho bổn vương.”
Cố Hành Chu bước đến cạnh ta, bễ nghễ nhìn Tiêu Hành:
“Tiêu Hành! Ngươi thân là thần tử mà dám làm loạn trong ngày đại hôn của bổn vương!”
“Bổn vương chỉ tàn phế một năm, ngươi đã tưởng mình có thể trèo lên đầu bổn vương ngồi rồi sao?!”
Cố Hành Chu ném xuống hai viên thuốc:
“Nghe nói vị Ôn tiểu thư mà Tiêu Tướng quân sắp cưới cũng tinh thông y thuật.”
“Lại còn từng cứu mạng Tiêu Tướng quân?”
“Bổn vương nay sẽ ban cho đôi phu thê các ngươi một cơ hội tình bỉ kim kiên (tình cảm vững như vàng). Hai viên thuốc này, một viên có độc một viên không độc, mời Ôn tiểu thư của ngươi đút cho ngươi uống một viên.”
“Để xem ả có thể cứu mạng ngươi thêm lần nữa không!”
Tiêu Hành nhìn hai viên thuốc, căn bản không có quyền cự tuyệt.
Đành đưa ánh mắt cầu cứu về phía Ôn Liên Nhi:
“Liên nhi… cái mạng này của ta giao cả vào tay nàng…”
“Nàng xem thử viên nào là không có độc…”
Ôn Liên Nhi nhìn hai viên thuốc giống hệt nhau đưa đến tận tay, sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
Những giọt mồ hôi bằng hạt đậu trên trán lăn dài, giọng run rẩy không thành tiếng.
“Thiếp… thiếp…”
“Thuốc này quá, quá khó…”
“Thiếp, thiếp nhìn không ra…”
Tiêu Hành thoáng chốc mặt xám như tro tàn.
Nhưng Cố Hành Chu lại bật cười lạnh một tiếng, đánh mắt một cái, thị vệ bên cạnh lập tức tiến lên tùy tiện cướp lấy một viên thuốc nuốt chửng.
Trong tiếng thét chói tai của Ôn Liên Nhi, tên thị vệ cười nói:
“Đa tạ Thất hoàng tử ban thưởng Đại Sơn Tra Hoàn!”
Ta trầm ổn nói:
“Ôn Liên Nhi, hai viên thuốc đó căn bản chẳng phải độc dược gì.”
“Chỉ là hai viên sơn tra hoàn bình thường nhất.”
“Ngươi nói ngày đó là ngươi cứu Tiêu Hành, nhưng ngươi ngay cả nửa chữ bẻ đôi về dược lý cũng không biết, vậy cứu người bằng cách nào?”
Ôn Liên Nhi còn định ngụy biện rằng vì nhất thời căng thẳng nên mới không nhận ra, nhưng Tiêu Hành đang cầm viên thuốc còn lại đưa lên mũi ngửi đã hoàn toàn tuyệt vọng.
“Thanh Nghiên, là nàng…”
Hắn cho viên sơn tra hoàn vào miệng, nhai nát cùng với nước mắt:
“Người cứu ta năm xưa là nàng!”
Thuở trước ở doanh trại, thuốc đắng dã tật, ta để làm dịu vị đắng của thuốc, tự tay làm những viên sơn tra hoàn.
Mỗi lần cho hắn uống thuốc xong đều đút cho hắn một viên.
Nếu thật sự là Ôn Liên Nhi, sao ả có thể không nhận ra thứ đồ chính tay mình làm ra.
Tiêu Hành như kẻ điên, cúi gằm mặt đấm ngực thùm thụp.
“Ta sai rồi! Ta sai rồi a!”
“Thanh Nghiên! Sao nàng không sớm nói cho ta biết?!”
“Sao nàng cứ trơ mắt nhìn ta sai lại càng sai!”
Sự đã đến nước này, Tiêu Hành vẫn quen thói đổ lỗi lên đầu người khác.
Kiếp trước lúc ta lâm chung, ta đã nói với hắn rằng chính ta là người cứu hắn, nhưng hắn hoàn toàn không tin.
Nay lại quay sang trách ta không sớm báo cho hắn.
Tiêu Hành còn muốn xông tới cản ta và Cố Hành Chu, liền bị Cố Hành Chu đạp một cước vào ngực, hộc ra một ngụm máu tươi.
Cố Hành Chu bế thốc ta lên ngang người:
“Nương tử, hai vị mẫu thân đều đang ở nhà chờ chúng ta.”
“Ta đến đón nàng về nhà!”
Cố Hành Chu đón luôn cả nương của ta về Vương phủ. Ngài không tham của hồi môn của ta, mà còn bù thêm gấp đôi sính lễ.
“Tất cả những thứ này đều dành cho nương tử.”
Thậm chí còn kèm theo một đạo ý chỉ để trống:
“Đây là mẫu hậu ban cho nàng, nếu có ngày nào đó ta làm chuyện có lỗi với nương tử.”