Nặng đến mức nó chẳng thể đè lấp lại những chuyện đã từng xảy ra.

Đại hội kết thúc, Lâm Duyệt bước đến bên tôi.

Cậu ấy khẽ hỏi: “Nam Kiều, sau này cậu vẫn ở lại lớp 3 chứ?”

Tôi nhìn về phía bục giảng trống trơn.

“Không.”

“Tớ đã xin chuyển lớp rồi.”

Cậu ấy gật đầu, hốc mắt hơi đỏ.

“Thế sau này còn đi ăn cơm chung được không?”

Tôi nhìn cậu ấy một lát.

“Được.”

Cậu ấy mỉm cười.

Rất nhẹ, nhưng là một nụ cười thật sự.

Khi giai đoạn hợp tác thứ hai của Quỹ Phát triển Nam Kiều khởi động lại, trường Phụ Trung đã không còn nằm trong danh sách.

Bác Cố đưa cho tôi xem hệ thống xét duyệt mới.

Mỗi khoản tiền đều phải được chuyển trực tiếp vào tài khoản của học sinh.

Mỗi lần đánh giá lại đều phải được chính học sinh xác nhận.

Mỗi trường học đối tác đều phải thiết lập kênh bảo vệ ẩn danh.

Tôi đã viết một câu vào mục ý kiến của đại diện người sáng lập.

Đừng để bất kỳ đứa trẻ nào, bị tập thể dùng sự im lặng để bỏ rơi.

Sau đó, thành phố tổ chức lại một buổi tọa đàm.

Lần này, tôi bước lên bục.

Bên dưới có lãnh đạo, có phóng viên, có học sinh, cũng có mẹ tôi và bác Cố.

Trên màn hình lớn không có nụ cười của Hứa Giai Nghiên.

Không có thư cảm ơn giả mạo.

Chỉ có tên quỹ mà bố tôi để lại.

Quỹ Phát triển Nam Kiều.

Tôi cầm micro, tay vẫn túa mồ hôi.

Nhưng tôi không lùi bước.

Tôi nói: “Tôi từng nghĩ rằng, chỉ cần không lên tiếng, thì mọi chuyện sẽ qua.”

“Sau này tôi mới biết, nếu không lên tiếng, kẻ xấu sẽ nói thay bạn.”

“Họ sẽ nói bạn không hòa đồng, nói bạn nhạy cảm, nói bạn không xứng.”

“Cho nên hôm nay tôi đứng ở đây, không phải vì tôi có thân phận gì to tát.”

“Mà là bởi vì, mỗi một người bị bỏ lại, đều xứng đáng được nhìn thấy.”

Bên dưới yên ắng lạ thường.

Tôi nhìn thấy mẹ đang khóc.

Nhưng lần này, bà vừa khóc vừa cười.

Tọa đàm kết thúc, bác Cố tiễn tôi ra cửa.

Ánh nắng hắt xuống những bậc thềm.

Tôi cúi đầu nhìn thấy vết mực trên cổ tay áo đồng phục.

Nó vẫn ở đó.

Nhưng tôi không còn muốn giấu nó đi nữa.

Điện thoại rung lên một tiếng.

Trong nhóm lớp mới, lớp trưởng vừa gửi bảng thống kê chuyến ngoại khóa mùa thu.

Tổng cộng có bốn mươi tám người.

Dòng cuối cùng của danh sách, là tên của tôi.

Thẩm Nam Kiều.

Phía sau có một dấu tích xác nhận rất rõ ràng.

Tôi nhìn dấu tích đó, mỉm cười nhẹ.

Sau đó tôi nhấn nút xác nhận.

Lần này, tôi đã không bị bỏ lại.