Lương Vãn Tình được tại ngoại chờ xét xử, nhà họ Lương đang chạy khắp nơi nhờ người.
“Cha mẹ cô ta muốn gặp cậu nói chuyện, nói sẵn sàng bồi thường thêm tiền, chỉ mong cậu không tiếp tục kiện vụ xâm phạm danh dự.”
Tống Hòa hỏi tôi:
“Gặp không?”
Tôi nói:
“Không gặp.”
Tiền phải lấy.
Lời xin lỗi cũng phải có.
Trách nhiệm pháp lý cũng phải chịu.
Nhưng tôi không muốn tiếp tục nghe bọn họ than nghèo kể khổ hay nói chuyện tình thân nữa.
Nỗi khổ của họ không nên trở thành tội của tôi.
Buổi chiều, Phó Thừa Lễ gửi cho tôi một bản xin lỗi mới.
Câu chữ rõ ràng hơn lần đầu.
Trong đó viết rõ Lương Vãn Tình đã dẫn dắt người thân và bạn bè hiểu lầm rằng tôi lấy trang sức vàng, khiến uy tín nghề nghiệp của tôi bị tổn hại.
Nhà họ Phó với tư cách bên xử lý sự việc tại hiện trường đã không bảo vệ quyền lợi của người vô tội ngay từ đầu, thành thật xin lỗi tôi.
Tôi xem xong rồi trả lời Tống Hòa:
“Có thể đăng.”
Nửa tiếng sau, tuyên bố xuất hiện trên trang cá nhân của Phó Thừa Lễ và trong nhóm khách mời.
Lần này, cuối cùng cũng có người nhắn riêng cho tôi.
“Tuế Ninh, trước đó tôi nhanh miệng quá, xin lỗi nhé.”
“Tôi cũng chỉ nghe người khác nói thôi, cô đừng để trong lòng.”
“Khi đó mọi người đều cuống, cô thông cảm một chút.”
Tôi không trả lời bất cứ ai.
Không phải tôi nhỏ nhen.
Mà vì tôi hiểu rõ, những lời xin lỗi này không phải bởi vì lương tâm bọn họ đột nhiên thức tỉnh.
Mà vì chiều gió đã thay đổi.
Năm giờ chiều, Giang Việt xách một cốc latte nóng xuất hiện dưới nhà tôi.
Anh ta biết trước đây tôi thích quán này.
Khi tôi đi tới gần, mắt anh ta sáng lên.
“Tuế Ninh.”
Anh ta đưa cốc cà phê sang.
Tôi không nhận.
Anh ta lúng túng rút tay về.
“Anh đã nghĩ rất nhiều. Hôm đó đúng là anh làm không tốt, nhưng anh thật sự lo cho em. Em biết mà, anh không giỏi xử lý những tình huống như thế.”
Tôi nhìn anh ta.
Khuôn mặt này, tôi đã từng yêu ba năm.
Anh ta sẽ đến đón tôi khi tôi tăng ca tới khuya.
Khi tôi cảm cúm, anh ta sẽ nấu cháo cho tôi.
Nhưng vào lúc tôi cần nhất một câu “anh tin em”, anh ta lại chọn im lặng.
Con người không thể chỉ yêu nhau trong những ngày trời quang.
Gió vừa thổi đã buông tay thì không thể chống đỡ được tương lai.
Giọng Giang Việt hạ thấp.
“Chúng ta có thể bắt đầu lại không?”
Tôi lắc đầu.
“Không thể.”
Mắt anh ta đỏ lên.
“Chỉ vì một ngày hôm đó thôi sao?”
“Không phải vì một ngày.”
Tôi nói:
“Mà vì ngày hôm đó đã giúp em nhìn rõ, khi xảy ra chuyện anh sẽ đứng ở đâu.”
Anh ta sững người.
Tôi đi vòng qua anh ta, bước vào trong tòa nhà.
Phía sau, anh ta bỗng nói:
“Trình Tuế Ninh, có phải em thay đổi rồi không?”
Tôi dừng lại một chút.
“Phải.”
Tôi quay đầu nhìn anh ta.
“Người từng chết một lần đều sẽ thay đổi.”
Anh ta không hiểu.
Cũng không cần phải hiểu.
Sau khi lên lầu, tôi đứng bên cửa sổ nhìn anh ta ở dưới đó rất lâu.
Cuối cùng anh ta ném cốc cà phê vào thùng rác rồi rời đi.
Tôi không khóc.
Trong lòng chỉ trống đi một khoảng.
Nhưng khoảng trống đó không phải đau.
Mà là đã dọn ra được một chỗ.
Cho cuộc sống mới.
10
Tháng đầu tiên sau khi vào làm ở công ty, tôi bận đến gần như không có lúc nào được nghỉ chân.
Khách hàng cao cấp còn khó tính hơn tôi tưởng.
Có người mang vòng vàng tổ truyền tới yêu cầu làm mới.
Có người đặt một bộ ba món vàng nặng hơn một trăm gam.
Có người mang số vàng sính lễ của nhà chồng tới kiểm tra lại, sợ hàm lượng vàng không đủ.
Mỗi ngày tôi đều đeo găng tay, soi mối hàn dưới ánh đèn, cân trọng lượng, kiểm tra dấu khắc.
Rất mệt.
Nhưng yên tâm.
Ít nhất từng gam vàng đều rõ ràng minh bạch.
Không giống lòng người, bên ngoài bọc một lớp sáng bóng, bên trong chẳng biết pha bao nhiêu tạp chất.
Cuối tháng, lương được chuyển vào tài khoản.
Lương cơ bản, trợ cấp nhận việc, tiền thưởng dự án, cộng thêm khoản bồi thường danh dự đợt đầu của nhà họ Lương.
Khi số dư hiện lên, tôi sững ra một lúc lâu.
Không nhiều đến mức có thể thay đổi thế giới.
Nhưng đủ để tôi trả tiền thuê nhà, đặt lịch khám sức khỏe toàn diện cho mẹ, mua cho mình một chiếc đệm mới mà vẫn còn dư khá nhiều.
Kiếp trước sau khi xảy ra chuyện, tôi bị cả ngành trang sức đưa vào danh sách đen.
Chủ nhà giục tiền thuê, Giang Việt chuyển đi, mẹ gọi điện hỏi có phải tôi gặp chuyện khó khăn hay không.
Tôi không dám nói.
Tôi sợ bà lo lắng.
Sau này tôi chết trong mưa, bà mới biết quãng thời gian đó con gái mình đã sống chật vật đến mức nào.
Lần này, tôi không muốn tiếp tục nuốt hết mọi đau khổ vào trong.
Thứ Bảy, tôi đưa mẹ tới bệnh viện.
Vừa xếp hàng bà vừa lẩm bẩm:
“Sức khỏe mẹ tốt lắm, tốn số tiền này làm gì?”
Tôi khoác tay bà.
“Bỏ tiền mua sự yên tâm.”
Bà nhìn tôi một cái rồi bỗng xoa đầu tôi.
“Sao mẹ cảm giác gần đây con trưởng thành hơn nhiều vậy?”
Tôi cười.
“Chắc do đổi công việc.”
Bà không hỏi thêm.
Khám xong, kết quả khá tốt.
Tôi mời bà ăn một bữa món Quảng Đông.
Bà gắp một miếng há cảo tôm vào bát tôi, nói:
“Hồi nhỏ con đã thích món này.”
Tôi cúi đầu cắn một miếng, hơi nóng làm mắt cay lên.
Hóa ra sống chính là những chuyện cụ thể như thế.