“Nó sắp gả cho Bùi Xuyên rồi, Bùi Xuyên đã đồng ý, vậy chẳng khác nào đôi vợ chồng trẻ bọn nó đồng ý.”

“Chuyện trẻ con đi học là chuyện lớn, đừng vì chút ghen tuông giữa phụ nữ mà làm chậm trễ nó.”

Thì ra đến bây giờ, bà ta vẫn cho rằng vấn đề chỉ là tôi ghen.

Bố tôi từ hành lang đi vào, đặt phiếu kiểm tra lên đầu giường.

“Đồ của con gái tôi, từ bao giờ đến lượt một thằng đàn ông còn chưa cưới thay nó đem tặng cho người khác?”

Dì bị hỏi đến sắc mặt khó coi.

“Anh rể, em đang giải quyết vấn đề.”

“Muốn giải quyết vấn đề thì trước tiên nhận chuyện giả chữ ký đi, trả lại tiền đã lấy đi.”

“Đừng đến phòng bệnh ép người bị hại thay các người che đậy lời nói dối.”

Một người thân bên cạnh khuyên hòa giải.

“Tiểu Ninh, dù gì Ôn Tình cũng là chị họ của con.”

“Bùi Xuyên cũng yêu đương với con bảy năm.”

“Hai bên đều là người thân, con thật sự nhẫn tâm chặn hết đường sao?”

Tôi mở bản cam kết cùng nuôi dưỡng ra.

“Khi bọn họ sắp xếp thu nhập của tôi, có nghĩ tôi là người thân không?”

Tôi lại mở camera Ngô Đồng Uyển.

Trong hình ảnh, Ôn Tình đang bàn cách bố trí nội thất trong phòng ngủ chính của tôi.

Phòng bệnh yên tĩnh lại.

Dì còn muốn giật điện thoại của tôi.

“Tiểu Tình sẽ không nói những lời như vậy, chắc chắn là Bùi Xuyên dạy nó.”

Tôi tránh tay bà ta.

“Có phải anh ta dạy hay không, chị ấy tự chịu trách nhiệm.”

“Hôm nay dì đến đây, nếu là thăm mẹ cháu thì để trái cây lại.”

“Nếu là thay chị ấy sửa lời khai, cửa ở bên kia.”

Mẹ tôi nâng gối lên, tựa vào đầu giường ngồi thẳng.

“Còn một chuyện nữa.”

“Trước đây chị luôn bảo Tiểu Ninh chăm sóc chị gái, là vì chị nghĩ con gái em ly hôn rồi không dễ dàng.”

“Bây giờ mới biết, các người coi lòng tốt của nó thành tài sản trong nhà.”

“Sau này ai còn lấy quan hệ họ hàng ra ép nó, chị sẽ là người đầu tiên không nhận người thân đó nữa.”

Dì tức đến môi run lên, dẫn người rời khỏi phòng bệnh.

Tối hôm đó, trong nhóm gia tộc đã có người trách tôi không niệm tình xưa.

Ôn Tình gửi một tấm ảnh Hàng Hàng khóc sưng mắt.

“Đứa trẻ không biết gì cả, nó chỉ muốn có một người bố.”

Tôi không đem lịch sử trò chuyện ra công khai làm nhục chị ấy.

Chỉ nói rõ ba việc: quan hệ giám hộ thật sự, tiền cấp dưỡng được trả đúng hạn và hồ sơ giả ở trường đã bị hủy bỏ.

Sau đó bố của Hàng Hàng cũng lên tiếng:

“Tôi chưa từng từ bỏ con.”

“Xin đừng tiếp tục lợi dụng đứa trẻ để nó gánh trách nhiệm cho lựa chọn của người lớn.”

Anh ấy đính kèm sao kê chuyển tiền và đơn xin thăm con trong hai năm.

Hình tượng người mẹ đơn thân khổ sở mà Ôn Tình gây dựng nhiều năm lập tức không đứng vững nữa.

Dì nhanh chóng giải tán nhóm chat.

Nhưng người thân đều đã nhìn rõ, cái gọi là mượn một người bố chưa bao giờ chỉ là để đối phó một hoạt động.

Thứ bọn họ muốn mượn là cuộc đời mà một người phụ nữ khác đã chuẩn bị sẵn.

Chương 10

Sau khi bố mẹ Bùi biết sự thật, phản ứng đầu tiên không phải là xin lỗi tôi.

Mà là đến khuyên tôi đừng làm lớn chuyện.

Mẹ Bùi nói:

“Hàng Hàng đã gọi chúng tôi là ông nội bà nội hai năm, chúng tôi cũng có tình cảm.”

“Bản cam kết đó chỉ viết chơi thôi, cháu cần gì phải tính toán chi li?”

Tôi đặt bản sao kê một trăm hai mươi nghìn tệ lên bàn.

“Vậy trước tiên trả sạch tiền đi.”

Bà lập tức không còn tiếng nào.

Hai năm qua, để duy trì gia đình tạm bợ kia, Bùi Xuyên đã quẹt không ít thẻ tín dụng.

Khóa vận động, du lịch, tiệc sinh nhật, quà nhập học, khoản nào cũng không rẻ.

Tiền tiết kiệm của chính anh đã sớm tiêu sạch.

Nhà họ Bùi chỉ có thể trả lại chiếc xe mới vừa đổi, trước tiên bù vào khoản thiếu của phí suất học.

Sau khi trường xét duyệt, hồ sơ phụ huynh giả bị hủy bỏ.

Vì hồ sơ đăng ký cần được kiểm tra lại, Ôn Tình chỉ có thể nộp bổ sung theo địa chỉ thật và quan hệ giám hộ thật.

“Gia đình hạnh phúc” mà chị ấy xây dựng trong nhóm phụ huynh suốt hai năm cuối cùng cũng lộ tẩy.

Có người hỏi chị ấy:

“Bùi Xuyên không phải bố của Hàng Hàng à?”

“Vậy tại sao chị luôn để mọi người gọi hai người là vợ chồng?”

Chị ấy giải thích rằng chỉ để bảo vệ đứa trẻ.

Nhưng rất nhanh đã có phụ huynh lật lại việc chị ấy lấy lý do “chồng đi công tác” để lâu dài đẩy công việc tình nguyện của lớp cho người khác.

Nước uống cho đại hội thể thao, trực ca chuyến dã ngoại mùa xuân, đạo cụ cho tiết mục, lần nào cũng có người dọn phần cuối cho chị ấy.

Thứ chị ấy hưởng thụ không chỉ là một cách xưng hô.

Mà còn là sự chăm sóc và ưu đãi do cách xưng hô đó mang lại.

Những phụ huynh từng thông cảm cho chị ấy không còn im lặng nữa.

“Trẻ con cần được bảo vệ, không có nghĩa là chị có thể để tất cả mọi người cùng chị nói dối.”

“Chúng tôi giúp đỡ mẹ đơn thân, không phải giúp chị lập gia đình với chồng sắp cưới của người khác.”

Ôn Tình rời khỏi nhóm.

Tôi từ chối tất cả đề nghị đưa ảnh đứa trẻ lên mạng.

Hàng Hàng đã bị người lớn lừa hai năm, không nên bị đem ra cho người ta vây xem thêm lần nữa.

Sau khi trường kiểm tra lại hồ sơ, vẫn giữ lại tư cách đăng ký bình thường cho thằng bé.

Bố ruột của nó cũng bắt đầu đón nó qua cuối tuần theo thỏa thuận.