Ngọn lửa đã bén lên đống củi, nàng cắn răng chịu đựng cơn đau rát vì bỏng, dốc sức chuyển củi ra chỗ khác.

Thai bảo xót xa khóc òa: 【Nương thân, tay người bị bỏng tróc cả da rồi, có phải rất đau không?】

【Xin lỗi nương thân, giá như con phát hiện nguy hiểm sớm hơn.】

Tống Chiêu Nhiên cố nén đau đớn an ủi: “Không sao, nương thân nhất định có thể mang con lao ra khỏi biển lửa này.”

“Ta còn phải chờ con đưa ta đi thế kỷ 21 nữa mà.”

Hơn nữa, đám người Tống Vũ Nhàn nhục mạ nàng, nàng vẫn chưa trả thù lại, nàng tuyệt đối không thể chết ở đây!

Nén lại một ngụm khí, Tống Chiêu Nhiên vạch được đống củi, lao ra khỏi sài phòng.

Bên ngoài sân cũng đã bốc cháy, nhưng một Thừa tướng phủ rộng lớn như vậy, thế mà không có lấy một bóng người tới cứu hỏa.

Thật nực cười.

Bầu trời đen kịt bị một tia chớp xé toạc.

“Đùng” một tiếng, cơn mưa to lập tức trút xuống, nhanh chóng dập tắt ngọn lửa trong sân.

Thai bảo mừng rỡ kêu lên: 【Nương thân, người đúng là phúc tinh trời sinh!】

【Trận hỏa hoạn này chắc chắn có người muốn lấy mạng người, người mau rời khỏi đây đi!】

【Người phải lên được cổng thành trước lúc rạng đông, đợi đến khi Thất Tinh Liên Châu xuất hiện, con sẽ dẫn đường cho người rời đi.】

Tống Chiêu Nhiên gật đầu, ôm chặt Phật kinh, mượn cơn mưa to che giấu, lẩn lút thoát khỏi Thừa tướng phủ.

Làm theo chỉ dẫn của Thai bảo, Tống Chiêu Nhiên men theo bóng tối trốn tránh dọc đường, cuối cùng cũng leo lên được tường thành lúc rạng sáng.

Thai bảo chợt kích động la lên: 【Nương thân, người nhìn lên trời đi!】

Tống Chiêu Nhiên nghe tiếng ngẩng đầu, chỉ thấy vài tia nắng mai xuyên thủng tầng mây đen, xua tan sương mù.

Trên bầu trời trong xanh, dị tượng Thất Tinh Liên Châu trong truyền thuyết đã xuất hiện!

Trái tim Tống Chiêu Nhiên đập thình thịch: “Ta có thể rời đi rồi…”

Đúng lúc này, phía sau lưng truyền tới tiếng gọi của Phó Lăng Thanh: “Tống Chiêu Nhiên!”

Nàng quay lại, chỉ thấy Phó Lăng Thanh, Tống Vũ Nhàn, thậm chí cả Hoàng hậu và Thái tử đều đã đến.

Thái tử tiến lên trước một bước, mở miệng liền buộc tội.

“Tống Chiêu Nhiên, ngươi biết rõ Vũ Nhàn sắp đại hôn cùng Phó Lăng Thanh, lại cố ý phóng hỏa hòng kéo dài ngày cưới, làm Vũ Nhàn bị kinh sợ tột độ, hành vi cực kỳ ác liệt, còn không mau theo Cô đến Thận Hình Ty chịu phạt!”

Phó Lăng Thanh nhíu chặt mày, thở dài một hơi.

“Tống Chiêu Nhiên, ngươi làm việc quá mức cực đoan, còn không mau tạ tội xin lỗi công chúa.”

Tống Vũ Nhàn hung hăng trừng mắt nhìn Tống Chiêu Nhiên không nói tiếng nào, Hoàng hậu thì hừ lạnh một tiếng.

“Nó phóng hỏa thiêu rụi nhà cửa, há chỉ một lời xin lỗi là xong chuyện?”

“Tống Chiêu Nhiên, hôm nay ngươi dám phóng hỏa, ngày mai liền dám sát hại công chúa. Bổn cung đáng lẽ nên ban chết cho ngươi ngay khi phát hiện ngươi là con gái của ả tiện tỳ rửa chân mới đúng!”

Tất cả bọn họ đều đang vây lấy buộc tội Tống Chiêu Nhiên.

Thế nhưng nàng lại đứng thẳng tắp.

Gió thổi tung bay vạt áo nàng, dưới cổng thành, vô số bách tính đã xúm lại xem kịch vui.

“Các người nói xong chưa?”

“Nói xong rồi, thì đến lượt ta.”

Tống Chiêu Nhiên liếc nhìn bầu trời, lùi lại một bước, đứng sát mép cổng thành.

Mắt Phó Lăng Thanh khẽ run lên, theo bản năng muốn vươn tay kéo nàng lại, nhưng lại bị Tống Vũ Nhàn giữ chặt, hắn đành buông thõng tay xuống.

Tống Chiêu Nhiên nở nụ cười, lôi xấp Phật kinh trong ngực áo ra, giơ lên cao.

“Hoàng hậu nương nương, người đời đều ca tụng người một lòng hướng thiện, ôm trái tim từ bi như Phật tổ, người mới có thể dẹp tan mọi phản đối, phò tá con trai người ngồi vững vị trí Thái tử.”

“Nhưng sự thật thì sao?”