Phó Lăng Thanh thở dài, buông tay đứng dậy: “Thôi bỏ đi, nàng cứ nghỉ ngơi cho tốt.”

“Ta sẽ sai người mang dược thiện bồi bổ thân thể đến cho nàng.”

Hắn rời đi, căn phòng chìm vào tĩnh mịch.

Tống Chiêu Nhiên trong không gian yên tĩnh này càng cảm thấy nghẹt thở.

Đúng lúc này, giọng nói của Thai bảo lại đột ngột vang lên bên tai nàng.

【Nương thân yên tâm, con đâu dễ bị giết chết như vậy.】

Tống Chiêu Nhiên khó tin cúi xuống sờ bụng, nghẹn ngào nói năng lộn xộn.

“Bảo bảo… con vẫn còn ở đây sao?”

“Chén thuốc vừa rồi có làm tổn thương con không? Xin lỗi con, là nương không tốt, không bảo vệ được con…”

Thai bảo an ủi Tống Chiêu Nhiên: 【Nương thân đừng khóc, vừa rồi con không lên tiếng là vì phải dốc sức che giấu sự tồn tại của mình, không để tên đại phu kia phát hiện.】

【Chúng ta đã thỏa thuận rồi, con nhất định sẽ đưa người đến thế kỷ 21.】

【Người cứ nghỉ ngơi cho khỏe, con không giống tên tra nam phụ bạc kia đâu, những gì con đã hứa với người tuyệt đối sẽ không nuốt lời.】

Tống Chiêu Nhiên nén cay xè sống mũi: “Được.”

Có lẽ vì thực sự tin rằng đứa trẻ của Tống Chiêu Nhiên đã mất, Phó Lăng Thanh không cho người đến làm phiền nàng.

Đêm đó, Tống Chiêu Nhiên hiếm hoi có một giấc ngủ yên tĩnh.

Thế nhưng, sáng sớm hôm sau, Thái tử đã xông thẳng vào phòng ngủ của nàng.

“Người đâu, vứt hết đồ đạc trong phòng Tống Chiêu Nhiên ra ngoài, cải tạo căn phòng này thành nhà kho cho công chúa!”

Tống Chiêu Nhiên không thể ngăn cản, mà cũng không có ý định ngăn cản.

Nàng sắp rời khỏi thế giới này rồi, phòng này cho ai, chẳng liên quan gì đến nàng nữa.

Bên trong phòng, xấp Phật kinh dày cộp mà nàng từng chép cũng bị lôi ra, vung vãi khắp sân.

Nhìn những trang giấy rơi rụng, Tống Chiêu Nhiên mới có chút phản ứng, bước lên phía trước: “Thái tử điện hạ, ngài còn nhớ không?”

“Từ khi ta bắt đầu hiểu chuyện, Hoàng hậu nương nương đã lấy lý do một lòng hướng Phật để bắt ta chép kinh, thành tâm cầu phúc cho bà ấy và ngài.”

“Thái tử điện hạ, ngài có muốn nhìn kỹ những cuốn Phật kinh này không? Khi chép, từng nét bút từng dòng chữ, tâm can ta chỉ nghĩ về các người.”

Thái tử cười gằn: “Tống Chiêu Nhiên, ngươi tưởng dựa vào mấy tờ giấy lộn này là có thể khiến Cô bố thí cho ngươi vài phần nể mặt sao?”

“Ngươi chẳng qua chỉ là một con hàng giả mạo, bớt nằm mộng đi.”

Tống Chiêu Nhiên không nói thêm, chỉ lặng lẽ nhặt lại đống kinh văn trên mặt đất xếp gọn gàng, ôm vào lòng.

Nếu Thái tử chỉ cần liếc mắt nhìn thêm một lần, hắn sẽ phát hiện xấp giấy này, chỉ có vài tờ trên cùng là Phật kinh.

Còn bên dưới, toàn bộ đều ghi lại tội ác mà bọn họ đã cố ý đoạt lấy phúc khí mệnh cách của nàng, dùng nàng để chắn tai họa.

Hắn quá tự phụ, thứ mà Tống Chiêu Nhiên càng muốn cho hắn xem, hắn lại càng khinh thường không thèm để mắt.

Hắn không để ý, nàng mới có thể dễ dàng mang đi.

Phòng của Tống Chiêu Nhiên bị cải tạo thành kho, còn nàng bị đưa vào sài phòng (phòng chứa củi).

Nàng không thèm bận tâm.

Chỉ lẳng lặng đợi ngày mai, khoảnh khắc Thất Tinh Liên Châu buông xuống.

Nhưng Tống Chiêu Nhiên không ngờ, đến nửa đêm sự cố lại xảy ra.

Đang nửa tỉnh nửa mê, Tống Chiêu Nhiên bị luồng nhiệt sóng nướng tỉnh.

Vừa mở mắt, trong phòng thế nhưng đã là một biển lửa!

CHƯƠNG 6

Tống Chiêu Nhiên hoảng hốt chạy vội đến cửa sổ, lại phát hiện cửa sổ đã bị người ta đóng đinh phong kín.

Thai bảo cũng giật mình tỉnh giấc, hoảng sợ nói: 【Nương thân, lửa lớn quá, không thể xông ra được đâu.】

【Người nghe con, phía sau đống củi bên phải có một lỗ hổng cho chó chui, người hãy chui ra từ đó.】

“Được!”

Tống Chiêu Nhiên nhét xấp Phật kinh từng mang theo vào ngực áo, lao về phía đống củi bên phải.