“Chỉ cần cô đồng ý gả cho tôi, bất kể là nhà họ Diệp hay họ Phó, tất cả đều là của cô! Cô muốn gì mà chẳng có? Tại sao cứ phải chà đạp lên tình cảm tôi dành cho cô như thế?”

Phó Tê Hành nghiêm giọng chất vấn, từng câu từng chữ như rỏ máu. Diệp Hiểu mặt mày trắng bệch, vẻ mặt khó xử, môi mấp máy mãi không nói được nửa lời.

Cả phòng bao chìm vào cõi chết. Một lúc lâu sau, Diệp Hiểu mới ấp úng trả lời: “Không giống nhau, hai chuyện đó không giống nhau.”

Khác nhau ở điểm nào, ả không muốn nói.

Phó Tê Hành nhìn ả đầy thất vọng, giọng lạnh như sương: “Cô nói không ra, vậy để tôi nói thay cô. Cô cảm thấy gả cho tôi, nhà họ Diệp và nhà họ Phó không hoàn toàn thuộc về cô. Cô muốn dùng quyền lực và tiền bạc để hoàn toàn thao túng tất cả trong lòng bàn tay mình!”

“Diệp Hiểu, cô tham lam đến thế, nhưng cô thử soi gương lại xem, cô thực sự có bản lĩnh thao túng tất cả sao? Ngoài việc lừa gạt được tôi và mấy thằng đàn ông không ra gì kia, cô còn làm được cái quái gì nữa? Cô còn không bằng một góc của Thẩm Minh Hề!”

Nghe tâm tư bị hắn vạch trần, Diệp Hiểu cũng thôi trò giả vờ đáng thương, tức tối cãi lại:

“Thẩm Minh Hề làm sao sánh được với tôi? Chúng tôi đứng chung một vạch xuất phát, cô ta kém tôi xa! Cô ta cố gắng bao nhiêu năm mà không lấy được trái tim anh, còn tôi dễ như trở bàn tay đã trói chặt anh trong tay, vậy chưa đủ sao?”

“Tôi có thể lừa được, dỗ ngọt được càng nhiều đàn ông nghe lời tôi, đó không phải là bản lĩnh của tôi sao?”

Ả cười dửng dưng, đáy mắt rặt một vẻ độc ác, còn khẽ vuốt ve bụng mình một cách cẩn thận:

“Phó Tê Hành, tôi biết anh yêu tôi, chúng ta cũng có con chung rồi, anh đừng làm loạn nữa.”

“Anh muốn tôi cắt đứt với những gã đàn ông đó chứ gì? Tôi cắt là được! Sau này tôi kết hôn với anh, nhà ba người chúng ta sống tốt với nhau. Quên hết mọi chuyện xảy ra trước hôm nay đi, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không?” Ả tự tin chờ đợi đáp án đồng ý của Phó Tê Hành.

Tuy nhiên, lần này, hắn từ đầu đến cuối chỉ lạnh lùng.

“Diệp Hiểu, tôi thật hối hận vì đã yêu cô, làm đánh mất Thẩm Minh Hề.”

“Trước đây cô có thể liên tục lừa gạt tôi, cũng chẳng qua là nhờ tôi yêu cô mà thôi. Nếu không với ba cái mánh khóe rẻ tiền của cô, căn bản không qua mắt nổi tôi. Nhưng từ ngày hôm nay, tôi không còn yêu cô nữa, tôi từ bỏ cô rồi, Diệp Hiểu.”

Giọng nói Phó Tê Hành bình lặng như nước, không mảy may gợn sóng, như thể đang kể một câu chuyện không liên quan tới mình. Nhưng trong lòng hắn thì hoàn toàn không tĩnh lặng như bề ngoài.

Một kẻ đê tiện mà hắn từng yêu hơn chục năm trời, giờ bắt buộc phải triệt để buông bỏ, giống như đang tự tay khoét bỏ một mảng thịt thối rữa, bốc mùi khỏi trái tim mình vậy. Đau đớn đến mức khiến hắn gần như ngất lịm. Nhưng hắn không thể gục ngã. Hắn còn phải giải quyết những chuyện cần giải quyết.

Chương 18

Phó Tê Hành cắn mạnh đầu lưỡi, mùi máu tanh nhanh chóng lan tỏa trong khoang miệng, cơn đau buốt giúp hắn tỉnh táo lại.

“Diệp Hiểu, phá cái thai nghiệt chủng chẳng rõ cha là ai này đi. Tôi không muốn thấy nó tiếp tục tồn tại trên cõi đời này.”

Nói xong, hắn lãnh đạm quay người, vừa định bỏ đi thì bị Diệp Hiểu ôm chặt từ phía sau.

“Tê Hành, em sai rồi, em thực sự biết lỗi rồi, anh tha thứ cho em đi mà?”

“Trước kia anh đã tha thứ cho em bao nhiêu lần rồi, tha thứ thêm lần này nữa không được sao? Cái tính cách này của em không phải do anh chiều chuộng mà sinh ra sao? Anh phải chịu trách nhiệm chứ!”

“Đứa bé trong bụng thực sự là con của chúng ta, em và Lâm Sâm chưa từng xảy ra chuyện gì, anh tin em được không? Cho dù không tin, cũng hãy cho em một cơ hội, đợi mười hai tuần nữa đi xét nghiệm ADN xem rốt cuộc là con ai rồi hãy quyết định!” Ả siết chặt lấy vòng eo hắn, giọng điệu mỏng manh đến cùng cực. Những giọt nước mắt lạnh buốt không ngừng rơi xuống, làm ướt đẫm mảng lớn áo sau lưng Phó Tê Hành, và cũng nhỏ cả vào tim hắn.

Nhưng trái tim hắn sẽ không bao giờ còn có thể dấy lên dù chỉ một chút thương xót nào nữa. Phó Tê Hành lạnh lùng đến cực điểm, cứng rắn bẻ từng ngón tay của Diệp Hiểu ra, thậm chí không thèm bận tâm đến việc làm ngón tay ả thâm tím.

“Diệp Hiểu, chuyện phá thai không phải là thảo luận, mà là thông báo. Tôi chưa từng cho cô cơ hội từ chối, đứa bé này tuyệt đối không thể giữ lại.”

“Sau này cô có tìm người khác sinh con, cũng chẳng liên quan gì đến tôi.”

Những lời lạnh lẽo dội vào tim Diệp Hiểu, lần này ả thực sự hoảng sợ.

“Đừng… đừng giết con tôi!” Ả gào khản giọng cầu xin, gần như muốn quỳ sụp xuống.

Tuy nhiên, mấy tên vệ sĩ của nhà họ Phó mặt không đổi sắc lôi xềnh xệch ả đến bệnh viện.

Trên bàn mổ lạnh lẽo, chỉ sau một lúc, đứa trẻ đã bị tước đoạt khỏi cơ thể Diệp Hiểu. Đứa bé không còn nữa. Phó Tê Hành chẳng hề có chút đau buồn, ngược lại chỉ thấy may mắn. Nếu đứa trẻ này thực sự chào đời, e rằng hắn sẽ không bao giờ còn cơ hội đi cầu xin Thẩm Minh Hề tha thứ nữa. Bây giờ, hắn sẽ đền bù từng chút từng chút một những lỗi lầm mình gây ra. Hắn nợ cô, hắn sẽ bù đắp tất cả!