“Giải thưởng này nên dành cho sư phụ tôi. Nếu không có những chiếc cánh quạt mà ông ấy bắt đầu mài từ bốn mươi năm trước, sẽ không có sự kế thừa kỹ thuật của ngày hôm nay. Tay nghề không phải là tài sản của một cá nhân – nó được mài giũa qua từng thế hệ.”

Bên dưới hội trường lại vang lên một tràng pháo tay.

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay mình.

Bụng ngón tay chằng chịt những vết sẹo cũ, vân tay mờ nhạt, những vết chai sần dày cộm.

Đôi bàn tay này đáng giá bao nhiêu tiền?

Mã Kiến Quốc nghĩ nó đáng giá tám trăm tám mươi tệ.

Tiền Chí Viễn nghĩ nó đáng giá hai mươi triệu.

Công nghiệp nặng Mitsubishi có lẽ nghĩ nó đáng giá hàng trăm triệu.

Nhưng đối với tôi:

Đôi bàn tay này là sinh mệnh của tôi.

Không bán.

Sau khi lễ trao giải kết thúc, có một người đợi tôi ở lối ra.

Hạ Văn Bân của Cơ khí chính xác Thiên Thần.

Ông ta không mặc vest, chỉ mặc một chiếc áo khoác bình thường, trên tay ôm một bó hoa.

“Tống Viễn, chúc mừng.”

Ông ta đưa bó hoa cho tôi.

“Lần này tôi chỉ đến để chúc mừng, không bàn chuyện làm ăn.”

Tôi nhận lấy bó hoa.

“Sếp Hạ, ông là người đầu tiên tặng hoa cho tôi trong hơn một năm qua đấy.”

Ông ta cười cười.

“Tôi hối hận vì lúc trước đã nói anh sẽ hối hận rồi. Anh sẽ không bao giờ hối hận.”

Ông ta nhìn Đại lễ đường Nhân dân phía sau lưng tôi.

“Cơ khí chính xác Thiên Thần sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm tương tự. Nhưng những lỗi lầm đã gây ra, chẳng còn cách nào bù đắp được nữa.”

Ông ta đưa tay ra.

“Tống Viễn, sau này hợp tác nhé.”

Lần này, tôi đã bắt tay.

Chương 26

Tác động mà danh hiệu “Đại quốc Công tượng” mang lại vượt xa sự tưởng tượng của tôi.

Truyền thông cả nước bắt đầu đưa tin về câu chuyện của Viễn Tinh Công: “Từ tiền thưởng tám trăm tám mươi tệ đến Đại quốc Công tượng”, tiêu đề này đã lên trang nhất của hàng loạt tờ báo lớn.

Chỉ sau một đêm, vô số người biết đến tên tôi.

Điện thoại bị gọi đến cháy máy.

Lời mời phỏng vấn, hợp tác doanh nghiệp, xúc tiến đầu tư từ chính quyền địa phương, thậm chí có người còn muốn xuất bản sách cho tôi – Sự trỗi dậy của một đôi tay.

Tôi từ chối tất cả.

Cái vụ xuất bản sách tôi suy nghĩ đúng hai giây rồi cũng từ chối nốt.

Nhưng có vài lời mời không thể chối từ.

Thứ nhất, Tập đoàn Hàng Khoa chính thức mời tôi làm Cố vấn Kỹ thuật Đặc biệt.

Không phải làm toàn thời gian, mà là bán thời gian – mỗi tháng lên trụ sở Hàng Khoa hai ngày, tham gia đánh giá kỹ thuật các dự án trọng điểm.

Lương năm tính riêng.

Thứ hai, hai trường đại học thuộc top 985 (dự án 985 của TQ) mời tôi làm giảng viên thỉnh giảng cho Học viện Cơ khí Kỹ thuật.

“Kỹ sư Tống, kinh nghiệm thực tiễn của anh quá quý báu đối với sinh viên. Không cần giảng lý thuyết, chỉ cần kể lại câu chuyện mài cánh quạt của anh là được.”

Tôi đồng ý với một trường. Mỗi học kỳ đến hai lần, chia sẻ kinh nghiệm thực tế về tinh chỉnh thủ công cho sinh viên cao học.

Thứ ba, Bộ Nhân lực Quốc gia mời tôi tham gia soạn thảo tiêu chuẩn ngành – Quy chuẩn Kỹ thuật Tinh chỉnh Bề mặt Cánh quạt Động cơ Hàng không bằng Thủ công.

Chuyện này bắt buộc phải nhận lời.

Bởi vì việc này mang một ý nghĩa lớn: Những kinh nghiệm lưu giữ trong não bộ của tôi sẽ trở thành tiêu chuẩn kỹ thuật dùng chung cho toàn ngành.

Kỹ thuật của Viễn Tinh Công sẽ không còn chỉ thuộc về riêng tôi nữa.

Mà thuộc về toàn ngành.

Cùng lúc đó, mảng kinh doanh của Viễn Tinh Công tiếp tục bùng nổ.

Đội ngũ mở rộng lên hai mươi hai người.

Mười người trên dây chuyền tinh chỉnh, trong đó Tiểu Tôn và hai kỹ sư khác đã có thể độc lập hoàn thành việc tinh chỉnh cho WZ-16 và Thiên Toàn – độ chính xác ổn định ở mức dưới Ra 0.08.

Cánh quạt Trường Phong vẫn do tôi và Tiểu Tôn đảm nhận.

Độ chính xác cánh quạt Trường Phong của Tiểu Tôn cuối cùng cũng ổn định ở mức Ra 0.050.

Đạt chuẩn.

Hôm đó tôi nói với cậu ta một câu.

“Từ nay về sau, cánh quạt Trường Phong cậu cũng có thể độc lập phụ trách rồi.”

Tiểu Tôn sững sờ ba giây.

“Anh Tống, cuối cùng anh cũng khen em rồi.”

“Đây không tính là khen. Đây là đánh giá khách quan.”

“Khen! Đây chính là khen!”

Cậu ta phấn khích đến mức chạy vòng quanh xưởng hai vòng.

Lão Lưu đứng cạnh cười ngặt nghẽo.

“Anh Viễn, thằng bé Tiểu Tôn theo anh học việc hơn một năm, từ mức 0.42 ngày xưa lên tới 0.050 bây giờ – năng lực tăng gấp gần mười lần, toàn bộ là nhờ anh dìu dắt.”

“Không phải hoàn toàn nhờ tôi, sự nỗ lực của cậu ta chiếm bảy phần.”

“Anh cứ không chịu nhận công lao về mình.”

“Nhận thì được cái gì? Tăng lương à?”

Lão Lưu phì cười.

Doanh thu năm thứ hai của Viễn Tinh Công đã vượt mốc ba mươi lăm triệu.

Lợi nhuận ròng sau khi trừ đi toàn bộ chi phí vượt qua mười lăm triệu tệ.

Tôi phát tiền thưởng cuối năm cho toàn thể nhân viên.

Không phải tám trăm tám mươi.

Mức thấp nhất cũng là năm vạn tệ. Tiểu Tôn nhận mười vạn. Lão Lưu nhận tám vạn.

Đêm phát xong tiền thưởng, tôi ngồi một mình trong xưởng.