Chương 22
Vòng đánh giá sản phẩm mẫu dự án Trường Phong diễn ra tại trụ sở Hàng Khoa ở Bắc Kinh.
Tôi mang theo ba sản phẩm mẫu – toàn bộ đều được tinh chỉnh bằng tuýp kem đánh bóng có tuổi đời sáu mươi năm kia.
Độ chính xác lần lượt là Ra 0.048, Ra 0.046, Ra 0.050.
Tất cả đều nằm trong mức Ra 0.05.
Hội đồng đánh giá do Trương Minh Triết đứng đầu, các thành viên bao gồm Tổng công trình sư của Hàng Khoa, Giám đốc chất lượng, chuyên gia vật liệu và hai vị Viện sĩ được mời từ bên ngoài.
Quá trình đánh giá được bảo mật tuyệt đối, tôi chỉ có thể chờ trong phòng chờ.
Chờ suốt ba tiếng đồng hồ.
Lúc Trương Minh Triết đẩy cửa bước ra, nét mặt ông rất kỳ lạ: Không phải là vui mừng, không phải thất vọng, mà là một thần sắc mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Giống như vừa nhìn thấy một thứ không nên tồn tại trên đời.
“Tống Viễn, theo tôi.”
Ông đưa tôi vào phòng đánh giá.
Bảy người ngồi thành một hàng, trước mặt bày ba chiếc cánh quạt và một xấp báo cáo kiểm định.
Trương Minh Triết chỉ vào vị trí người lão thành tóc bạc trắng ngồi ngay chính giữa.
“Vị này là Viện sĩ Lâm, nhà khoa học trưởng của dự án trọng điểm động cơ hàng không quốc gia.”
Viện sĩ Lâm nhìn tôi.
“Cậu thanh niên, về sản phẩm mẫu của cậu, tôi có một câu hỏi.”
“Xin ngài cứ nói.”
“Độ chính xác bề mặt Ra 0.046, trên phạm vi toàn cầu, ngay cả thiết bị tự động cũng chưa từng làm được. Cậu làm hoàn toàn bằng thủ công sao?”
“Đúng vậy.”
“Cậu có thể lặp lại độ chính xác này không?”
“Có thể. Sai số độ chính xác được kiểm soát ở mức 0.005.”
Viện sĩ Lâm trao đổi ánh mắt với người bên cạnh.
“Còn một câu hỏi nữa: Việc cậu kiểm soát hướng vân bề mặt vi mô hoàn toàn trùng khớp với hướng tối ưu mà chúng tôi tính toán qua mô phỏng. Đây là sự trùng hợp hay…”
“Không phải trùng hợp. Là do trong quá trình gia công thực tế, tôi đã tự điều chỉnh dựa theo hướng mạng tinh thể của vật liệu. Định hướng đơn tinh thể của mỗi chiếc cánh quạt có chút khác biệt, hướng vân cần phải được điều chỉnh cho phù hợp với định hướng đó.”
Cả phòng đánh giá lặng thinh.
Viện sĩ Lâm đứng hẳn dậy.
“Cậu học phân tích định hướng mạng tinh thể ở đâu?”
“Tôi chưa từng học. Tôi phán đoán dựa vào cảm giác tay. Sức cản phân bố khi mài của các tinh thể đơn có định hướng khác nhau sẽ không giống nhau: Hướng lệch đi sẽ có sức cản lớn hơn, dọc theo định hướng thì sẽ trơn tru hơn. Tôi xác định hướng vân dựa vào xúc giác của ngón tay.”
Viện sĩ Lâm liếc nhìn Trương Minh Triết.
Trương Minh Triết khẽ gật đầu.
“Thông tin về định hướng mạng tinh thể mà chuyên gia vật liệu của chúng tôi phải dùng đến nhiễu xạ tia X mới đo ra được, cậu chỉ dùng ngón tay là phán đoán được?”
“Không phải vật liệu nào cũng phán đoán được. Chỉ có siêu hợp kim đơn tinh thể thế hệ thứ tư, vì sự khác biệt định hướng của nó biểu hiện khá rõ rệt ở cấp độ vi mô.”
Viện sĩ Lâm quay lại nhìn tôi.
“Tống Viễn… năm nay cậu bao nhiêu tuổi?”
“Ba mươi ba.”
“Ba mươi ba tuổi.”
Ông tháo kính xuống, lau nhè nhẹ.
“Trương Minh Triết nói với tôi không sai. Cậu không phải là thợ thủ công, cậu là một nghệ sĩ.”
Kết quả đánh giá có ngay trong ngày: Viễn Tinh Công được chỉ định là nhà cung cấp duy nhất cho việc tinh chỉnh cánh quạt dự án Trường Phong.
Trên chuyến bay trở về, tôi ngả lưng vào ghế nhắm nghiền mắt.
Trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại câu nói của Viện sĩ Lâm.
Không phải thợ thủ công, là một nghệ sĩ.
Ba mươi ba năm trời.
Tốt nghiệp trường nghề, tám trăm tám mươi tệ tiền thưởng, ở phòng trọ, khởi nghiệp bằng mười hai ngàn.
Tất cả mọi người đều nghĩ tôi là một gã thợ dưới đáy xã hội.
Hóa ra tôi là một nghệ sĩ.
Chương 23
Sau khi dự án Trường Phong chính thức khởi động, Viễn Tinh Công bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới.
Sản lượng hàng tháng đột phá mốc một trăm năm mươi chiếc – ba dự án Thiên Toàn, WZ-16 và Trường Phong chạy song song.
Đội ngũ mở rộng lên mười hai người, trong đó sáu người làm trên dây chuyền tinh chỉnh.
Độ chính xác của Tiểu Tôn đã ổn định ở mức Ra 0.10, hoàn toàn có thể độc lập đảm nhận việc tinh chỉnh cánh quạt Thiên Toàn.
Hai người mới có tốc độ tiến bộ nhanh cũng đã đạt mức Ra 0.15, đủ sức nhận việc của WZ-16.
Cánh quạt Trường Phong… chỉ có mình tôi làm được.
Doanh thu hàng tháng của xưởng vượt qua mốc một triệu tám trăm ngàn tệ.
Trừ đi mọi chi phí, lợi nhuận ròng hàng tháng hơn tám mươi vạn.
Sau một chuyến đến tái thẩm định sau đầu tư, Chu Dật đã viết một câu trong bản tin nội bộ của quỹ họ: Viễn Tinh Công là một trong những dự án đem lại lợi nhuận đầu tư cao nhất của Khởi Hàng Capital, chưa tới một năm, định giá đã tăng gấp năm lần.
Nhưng tôi không mấy quan tâm đến định giá.
Điều tôi quan tâm là việc khác – yếu tố con người.
Nút thắt lớn nhất của Viễn Tinh Công hiện tại vẫn là con người.
Đội ngũ mười hai người, nhưng năng lực tinh chỉnh cốt lõi vẫn tập trung vào một mình tôi.
Tiểu Tôn làm được Thiên Toàn, nhưng không làm nổi Trường Phong.
Yêu cầu độ chính xác Ra 0.05 của Trường Phong, cả đội chỉ có mỗi tôi đạt được.
Nếu ngày nào đó tay tôi xảy ra sự cố…
Không dám nghĩ.