Nhưng triều cục hiện giờ, thái độ của Càn đế, sự thỏa hiệp của ta trong quá khứ, cùng với những lời mà Xuân Hoa rỉ tai hắn, khiến Cố Minh thấy được một con đường để có cả hai:
ép ta cúi đầu.
Bởi vì Cố Minh là kẻ tham lam.
Muốn khiến một kẻ tham lam cắn câu, không cần mồi ngon, chỉ cần loại bỏ sự kiêng dè trong lòng hắn.
Liễu Nhụy vẫn còn đang quỳ.
Bỗng ôm chầm lấy chân Cố Minh, nước mắt như mưa:
“Điện hạ đừng cãi nhau với Lý tiểu thư nữa, tất cả đều là lỗi của dân nữ.
Là dân nữ xúc phạm tiểu thư, dân nữ nguyện dùng cái chết để tạ tội.”
Nói xong, nàng ta đứng dậy, chẳng chút do dự mà lao thẳng về phía hồ sau vườn.
Cố Minh chẳng kịp nghĩ, vội vàng nhảy xuống theo.
7
Cả hậu viện lập tức rối loạn.
Đám nha hoàn trong Lưu phủ phụ trách chăm sóc mệnh phụ luống cuống tay chân, không xử lý nổi tình hình, vội vã chạy ra tiền viện báo tin.
Chẳng bao lâu sau, chuyện có người rơi xuống hồ ở hậu viện đã lan ra khắp nơi.
Các nam khách trong tiền viện cũng không kịp nghĩ nhiều, ai nấy đều đổ dồn về hậu viện, sợ người gặp chuyện không may là người nhà mình.
Bảy mươi tuổi, ở Đại Càn đã là thượng thọ.
Hộ bộ Thượng thư Lưu đại nhân xưa nay làm việc cẩn trọng, quản lý Hộ bộ đâu ra đấy, lần này được Càn đế thân chinh đến chúc thọ, cũng coi như vinh hiển tột cùng.
Ngoại tổ phụ ta và Ninh Vương – người gần đây mới bắt đầu lộ thế trên triều – cùng đi với Càn đế tới hậu viện.
Một gã hạ nhân vội vàng đi bên cạnh giải thích rõ tình hình.
Ba người vừa đến nơi, liền thấy Cố Minh từ trong hồ ôm lấy Liễu Nhụy, bước lên bờ.
Hắn cởi áo khoác phủ lên người nàng ta, vội vã gọi lớn: “Hương Điệp!”
Hương Điệp từ đám người chen chúc chạy ra.
Trước khi vào Đông cung, nàng ta từng được truyền dạy y thuật từ ngự y trong cung một thời gian.
Hương Điệp đỡ Liễu Nhụy ngồi dậy, bấm vài huyệt đạo sau lưng, Liễu Nhụy phun ra một ngụm nước, chậm rãi tỉnh lại.
Cố Minh vội thúc giục Hương Điệp bắt mạch, kiểm tra thương thế.
Hương Điệp bắt mạch, sau đó sắc mặt lập tức trở nên kỳ quái:
“Điện hạ… Liễu cô nương… không có gì đáng ngại… chỉ là… đã mang thai… nô tỳ xem mạch tượng, ít nhất là hơn hai tháng.”
“Cái gì? Có thai?”
“Chưa qua cửa đã mang thai?”
“Chậc chậc, hay rồi. Thái tử phi còn chưa cưới, mà người bên ngoài đã bụng to rồi.”
“Đây là long tử long tôn, hoàng thượng sao có thể để huyết mạch hoàng thất lưu lạc bên ngoài?
Cái tát này, tát thẳng vào mặt Thái úy rồi còn gì!”
Sắc mặt Ngoại tổ phụ ta tối sầm, hai mắt như hổ, gắt gao nhìn chằm chằm hai kẻ đang quỳ kia.
“Nghịch tử!”
Càn đế lập tức ném chiếc quạt ngọc trong tay thẳng vào đầu Cố Minh.
Phần cán bằng ngọc trực tiếp đập nứt trán hắn, máu chảy xuống thái dương.
“Bao nhiêu năm học lễ nghi đạo lý với đại nho, đều bị ngươi cho chó gặm rồi à?!”
Cố Minh quỳ rạp, không dám hé miệng.
Liễu Nhụy liếc Hương Điệp một cái, liền lập tức nhào ra chắn trước người Cố Minh.
“Bệ hạ, tất cả đều là lỗi của dân nữ, không liên quan gì đến điện hạ. Nếu phải trừng phạt, xin trừng phạt dân nữ!”
Cố Minh cảm động đến suýt khóc, gấp gáp kéo nàng ta lại, che sau lưng mình.
“Phụ hoàng! Nhi thần và Nhụy nhi là thật lòng với nhau, cầu xin người tác thành!”
Ngoại tổ phụ ta mặt đen như đáy nồi:
“Tác thành? Tác thành thế nào? Bắt cháu gái lão phu làm thiếp?
Bệ hạ, nếu Thái tử đã đem sính lễ hoàng hậu để lại giao cho cô nương này, cô nương này lại còn mang thai long tử long tôn, vậy thì hôn ước giữa cháu gái lão thần và Thái tử… xin cứ hủy bỏ!”
Cố Minh mở miệng, nhìn ta, muốn nói gì đó nhưng nghẹn không thốt được thành lời.
Càn đế im lặng, sắc mặt liên tục biến hóa.
“Vậy thì, muốn để Lý tiểu thư vào đâu?”
Ta biết, Càn đế đang cân nhắc.
Tám mươi vạn quân Đại Càn, ngoại trừ những tàn binh lẻ tẻ, thực chất là bảy mươi vạn.
Trong đó hai mươi vạn cấm quân nằm trong tay Càn đế.
Phần còn lại – năm mươi vạn, đều nằm trong tay Ngoại tổ phụ và phụ thân ta.
Từ ngày lên ngôi đến nay, Càn đế luôn muốn thu hồi quân quyền từ nhà họ Lý.
Nhưng Bắc cảnh loạn lạc không dứt, phụ thân ta trấn thủ nơi đó, Càn đế muốn thu cũng chẳng có cách.
Vì thế, hôn ước của ta với Cố Minh chính là con đường không đổ máu để Càn đế thu tóm toàn bộ quyền binh.
Ban đầu, khi Thái tử mang Liễu Nhụy trở về, Càn đế vốn định lấy chuyện lớn hóa nhỏ, ép ta thoả hiệp.
Dù ta không muốn, thì cũng có thể diệt trừ Liễu Nhụy trong im lặng.
Nhưng nay, Liễu Nhụy đã mang thai.
Giữa bao nhiêu bá quan, mệnh phụ, mọi chuyện đã không thể giấu.
Liễu Nhụy còn có danh phận cứu mạng Thái tử, từ sớm đã được cả kinh thành tán tụng.
Cố Minh nếu không cưới nàng, chính là thất đức.
Mà Thái tử thất đức… thì vị trí kia cũng chẳng giữ được.