“Chào chú Lâm ạ!” Hiên Hiên lễ phép chào. Anh Lâm mỉm cười xoa đầu con, ánh mắt đầy tán thưởng: “Tranh của Hiên Hiên ngày càng có phong thái của một đại sư rồi.”

Anh giúp tôi bê những thùng củ giống vào kho, rồi cùng tôi trao đổi về ý tưởng thiết kế vườn xuân. Những cuộc đối thoại giữa chúng tôi luôn xoay quanh công việc, chuyên môn, nhưng lại mang một sự ăn ý và thoải mái của những người bạn. Anh chưa bao giờ hỏi về quá khứ của tôi, và tôi cũng không có ý định bắt đầu một mối quan hệ mới. Chúng tôi tận hưởng tình bạn tôn trọng, ngưỡng mộ lẫn nhau này. Đối với tôi, vậy là đủ. Cuộc sống không cần lúc nào cũng cuồng nhiệt, bình an ổn định mới là hạnh phúc khó tìm nhất.

Tiễn anh Lâm xong, khách trong tiệm cũng thưa dần. Ánh hoàng hôn xuyên qua kính, nhuộm vàng cả căn phòng. Tôi nắm tay Hiên Hiên đi về nhà. Khu vườn nhỏ của chúng tôi được tôi chăm sóc như một thế giới cổ tích. Hoa hồng leo phủ kín hàng rào, hoa nguyệt quý nở rộ, trong góc là luống cà chua nhỏ do chính tay Hiên Hiên trồng đã kết những quả xanh mướt.

“Mẹ ơi, mây trên trời giống kẹo bông quá.” Hiên Hiên chỉ lên bầu trời rực rỡ.

“Ừ, đẹp thật đấy.” Tôi mỉm cười đáp.

Chúng tôi ngồi trên chiếc xích đu trong vườn, lặng lẽ nhìn mặt trời lặn dần xuống đường chân trời. Cả thế giới trở nên yên tĩnh.

“Mẹ ơi,” Hiên Hiên tựa vào lòng tôi, khẽ hỏi: “Mặt trời lặn rồi, có phải mặt trời đi ngủ không ạ?”

“Ừ, có thể nói như vậy.”

“Vậy ngày mai, mặt trời có mọc lại không mẹ?”

Câu hỏi này, nhiều năm trước vào một buổi hoàng hôn, con cũng từng hỏi tôi. Tôi nhìn vào đôi mắt trong veo phản chiếu ánh sao của con, lòng trào dâng sự mềm mại và biết ơn vô hạn. Tôi cúi xuống, hôn sâu lên trán con.

“Có chứ, con yêu. Mặt trời ngày nào cũng lặn, nhưng dù đêm tối có dài đến đâu, ngày hôm sau, nó nhất định sẽ mọc lên từ phía bên kia đường chân trời. Và nó sẽ ấm áp hơn, rực rỡ hơn ngày hôm nay.”

Hiên Hiên nửa hiểu nửa không gật đầu, tìm một tư thế thoải mái trong lòng tôi rồi nhắm mắt ngủ. Tôi ôm con, nhìn trời đầy sao và những ánh đèn thành phố xa xa, khóe môi khẽ cong lên.

Tôi biết, cuộc đời chúng tôi cũng vậy. Những bóng tối, đau khổ và hận thù năm xưa giờ chỉ là quá khứ. Tôi và con trai đã băng qua đường hầm dài nhất, để đón chào một bình minh mới, rực rỡ và huy hoàng.

Mặt trời vẫn mọc mỗi ngày. Và chúng tôi, chọn cách sống hướng về ánh sáng.

19

Từ khi chuyển sang nhà mới, chất lượng giấc ngủ của Hiên Hiên cải thiện nhiều. Con không còn hay gặp ác mộng, khuôn mặt dần lấy lại vẻ hồng hào, ngây thơ đúng lứa tuổi. Tôi ngỡ rằng thời gian là liều thuốc thần kỳ đang âm thầm xoa dịu những vết thương lòng của con.

Cho đến một ngày, trường mẫu giáo giao bài tập về nhà: “Gia đình em”. Yêu cầu là trẻ cùng bố mẹ dùng ảnh, tranh vẽ để làm một “Cây gia đình”, giới thiệu các thành viên trong nhà.

Tối hôm đó, tôi trải giấy màu, keo dán và ảnh chụp của chúng tôi ra thảm phòng khách. Hiên Hiên ban đầu rất hào hứng. Con cẩn thận cắt ảnh tôi và con, dán vào vị trí trung tâm. Sau đó tìm ảnh ông bà ngoại dán bên cạnh tôi.

“Mẹ ơi, đây là mẹ, đây là Hiên Hiên, đây là ông ngoại, đây là bà ngoại.” Con chỉ tay, giới thiệu bằng giọng sữa.

Tôi mỉm cười xoa đầu con: “Hiên Hiên giỏi quá.”

Con cầm bút vẽ, vẽ một mặt trời lớn, vài đám mây trắng trên cây gia đình. Nhưng vẽ một hồi, động tác của con chậm lại. Con cầm cây bút màu nâu, do dự ở một góc tờ giấy.

Tôi ghé sát lại xem: “Con muốn vẽ gì thế?”

Con mím môi, khẽ hỏi: “Mẹ ơi, còn bố đâu ạ?”

Tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Từ sau khi ly hôn, tôi chưa bao giờ chủ động nhắc về Chu Hạo trước mặt con. Tôi không biết phải giải thích thế nào cho một đứa trẻ sáu tuổi về sự bẩn thỉu và phản bội của thế giới người lớn. Tôi cứ ngỡ chỉ cần mình không nhắc,