Anh ta nhìn chằm chằm tôi: “Chu Viễn đưa tình nhân của mình đến ngay dưới lầu nhà cô, mà cô không phát hiện ra chút manh mối nào?”

Anh ta đang nghi ngờ tôi. Đây là hai mạng người, giọng tôi hơi run, “Tôi thật sự không biết Lâm San San và anh ta có quan hệ ngoài luồng. Trước hôm nay, tôi chỉ biết tầng trên có một nữ streamer, ngày nào cũng ồn đến mức tôi không ngủ nổi, tôi đã khiếu nại mấy lần mà đều vô ích.”

Cảnh sát Trương nhìn tôi chằm chằm vài giây, đột nhiên hỏi: “Lúc cô khiếu nại, Chu Viễn có phản ứng thế nào?”

Tôi ngẩn ra một chút. Nghĩ lại thì, mỗi lần tôi than phiền trong group cư dân về tiếng ồn của 502, Chu Viễn đều không mấy khi lên tiếng. Có một lần họ lại đập đồ lúc nửa đêm, tôi đã mất ngủ mấy đêm liền, thật sự không chịu nổi nên lên đó gõ cửa, bị bạn trai của Lâm San San cầm dao đuổi chém, thậm chí hắn còn chém mấy nhát lên cửa nhà tôi. Tôi sợ đến phát khiếp, nhất quyết đòi báo cảnh sát, là Chu Viễn ngăn tôi lại, anh ta nói: “Cô biết rõ thằng đàn ông ở trên lầu là đồ điên rồi, còn chọc nó làm gì, báo cảnh sát cũng vô dụng thôi, cảnh sát cũng không bắt mấy thằng điên đâu, đến lúc đó người chịu khổ vẫn là cô.”

Nghe lời Chu Viễn, tôi từ bỏ ý định báo cảnh sát. Nghĩ tới dáng vẻ hung dữ cầm dao đuổi chém tôi của bạn trai Lâm San San lúc đó, tôi như bấu được cọng rơm cứu mạng, “Cảnh sát, cảnh sát, chắc chắn là bạn trai của Lâm San San, hắn chính là một kẻ tâm thần, có khuynh hướng bạo lực, biết đâu là hắn phát hiện chuyện ngoại tình giữa Chu Viễn và Lâm San San, nên mới giết họ.”

Tôi càng nghĩ càng thấy có khả năng: “Chắc chắn là hắn.”

Cảnh sát Trương khẽ tặc lưỡi một tiếng, ánh mắt nhìn tôi giống như đang nhìn một kẻ không thấy quan tài không đổ lệ.

Anh ta lại rút từ trong cặp tài liệu ra một tờ giấy khác, đặt lên bàn, rồi đẩy đến trước mặt tôi.

Tôi liếc qua, đó là một bản báo cáo đối chiếu ADN, cái tên trên đó là Triệu Hằng.

“Bạn trai của Lâm San San, tên là Triệu Hằng.” Cảnh sát Trương nói, “Anh ta cũng mất tích. Chúng tôi đã phát hiện một phần nhỏ mô người trong hầm tự hoại, kết quả đối chiếu ADN là của Triệu Hằng.”

Dạ dày tôi lập tức quặn lên dữ dội.

Bạn trai của Lâm San San cũng chết rồi.

Anh ta rút từ trong phong bì ra ba tấm ảnh, lần lượt là Chu Viễn, Lâm San San và Triệu Hằng, xếp thành một hàng ngay ngắn trước mặt tôi, bọn họ đều mỉm cười nhìn tôi.

“Lâm Khê, có phải cô đã giết họ không?”

“Không phải tôi.” Cuối cùng tôi cũng gắng nặn ra được tiếng, “Sao tôi có thể……”

“Khi tay cô chưa bị thương, cô là bác sĩ ngoại khoa,” Cảnh sát Trương cắt lời tôi, “rất am hiểu cấu trúc xương người.”

“Nhưng tay tôi đã bị thương, tôi là người thuận tay phải, đừng nói là cầm dao mổ, ngay cả cầm dao thái rau tôi cũng chẳng dùng nổi sức, sao tôi có thể giết được ba người trưởng thành.”

“Hơn nữa ban đầu tôi đã định ly hôn với Chu Viễn rồi! Đừng nói anh ta với Lâm San San, cho dù là Trần San San, Lý San San gì đó, cũng chẳng liên quan gì đến tôi.”

Cảnh sát Trương im lặng.

12

Rời khỏi đội cảnh sát hình sự thành phố, cả đêm tôi không ngủ ngon, trong đầu toàn là Chu Viễn, Lâm San San và Triệu Hằng.

Có mấy lần, trong lúc mơ màng tôi còn bị giật mình tỉnh dậy.

Tôi đã quyết định đợi trời sáng sẽ chuyển sang khách sạn ở, đợi vụ án phá xong rồi quay về sau.

Sáng hôm sau, giữa lúc mơ mơ màng màng, cửa bị gõ.

Cảnh sát Trương giơ lệnh khám xét lên, chữ trên đó tôi không nhìn rõ, chỉ thấy hai chữ “Lâm Khê” và con dấu đỏ chói bên dưới.

“Cô Lâm, theo đúng pháp luật, chúng tôi tiến hành khám xét, mong cô phối hợp.”

Tôi nghiêng người nhường họ vào.

Lúc vào cửa, một cảnh sát trẻ ngẩng đầu nhìn, chỉ lên phía trên khung cửa căn hộ 401 đối diện nói: “Đội trưởng Trương, có camera giám sát.”