Hệ thống lo lắng đến sắp khóc, giọng điệu có chút ngượng ngùng…

“Ta đã nói rồi… hắn biết sự tồn tại của ta, để đến tìm cô, hắn không tiếc khởi động trận pháp.”

“Năng lượng hỗn loạn, không chừng thế giới cô đang ở cũng sẽ sụp đổ!”

tôi đột ngột ngẩng đầu, vô thức nhìn về phía Cố Thịnh An đang vẽ tranh dưới ánh đèn.

Móng tay tôi cắm sâu vào lòng bàn tay.

tôi quyết không cho phép, Lục Dữu lại giở trò cũ, dùng sự cố chấp của hắn để hủy hoại người tôi yêu một lần nữa.

Giữa tôi và Cố Thịnh An đã không còn bí mật.

tôi nói cho Cố Thịnh An biết tin Lục Dữu đến thế giới này, anh nghe xong chỉ ôm chặt lấy tôi.

“Không sao, chúng ta cùng nhau đối mặt!”

Một câu nói, cho tôi dũng khí vô hạn.

Nhưng giây tiếp theo, hệ thống hét lên.

“Lục Dữu… hắn đã ở trước cửa nhà cô rồi!”

Chương 7

7

Vì sự an toàn của Cố Thịnh An.

tôi chọn tự mình đi gặp Lục Dữu trước.

tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tôi và Lục Dữu còn có ngày gặp lại.

Khi bốn mắt nhìn nhau, tôi giật mình.

Thân hình vốn cao lớn thẳng tắp.

Giờ đây đã trở nên còng xuống, nhuốm màu tiêu điều vô hạn.

Sắc mặt trắng bệch như giấy.

Ai có thể ngờ, Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ khiến cả kinh thành khiếp sợ lại có một mặt yếu đuối như vậy.

Bộ Phi Ngư phục trên người hắn không biết đã bao lâu chưa thay, cổ tay áo đã hơi ngả vàng.

Giá trị rung động trên đầu hắn đã ở mức 100, không có chút biến động nào.

Thấy tôi, Lục Dữu như con cá sắp chết được trở về với nước, kích động nhảy dựng lên.

Nhưng vừa mở miệng, giọng hắn đã khàn đặc như lăn qua sỏi đá.

“Nguyên Âm… ta cuối cùng cũng gặp được nàng rồi…”

Trên tay hắn còn cầm theo hộp bánh thủy tinh tôi thích nhất, hốc mắt đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào.

“Ta biết nàng thích ăn món này, nên đã đặc biệt mang đến…”

tôi chỉ lắc đầu.

“Ta không còn thích ăn nữa.”

Tay Lục Dữu đột ngột khựng lại, nước mắt rơi càng nhiều hơn.

Nhưng hắn chỉ tự an ủi mình.

“Không sao. Không ăn cũng được. Chỉ cần gặp được nàng là được rồi, ta… ta đến để đưa nàng về.”

Thấy Lục Dữu cuối cùng cũng nói đến trọng điểm.

tôi cũng lười vòng vo với hắn nữa, đi thẳng vào vấn đề.

“Lục Dữu, chàng có biết không, chàng làm những chuyện này sẽ hủy hoại thế giới này đấy?”

tôi không bỏ qua những vết sẹo dày đặc lờ mờ lộ ra ở cổ tay Lục Dữu.

tôi từng nghe hệ thống nói.

Lục Dữu để được gặp tôi, thậm chí không tiếc dùng máu của mình để vào trận pháp.

Hắn “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi.

“Xin lỗi, Nguyên Âm, ta không nên làm tổn thương nàng… ta chỉ cầu xin nàng đừng rời xa ta được không? Nàng muốn đánh ta mắng ta đều được, được không?”

“Ta đã cho giải tán hết tất cả thiếp thất và ngoại thất rồi, sau này chúng ta sống tốt với nhau được không?”

tôi nhìn bộ dạng này của hắn, trong lòng không có chút thương hại nào, chỉ có sự mỉa mai.

“Giải tán rồi? Lâm di nương thì sao? Ta còn nợ chàng năm trăm lượng vàng, chàng giải tán nàng ta rồi ta trả cho chàng thế nào?”

Đồng tử Lục Dữu đột ngột co rút, trong mắt toàn là bi thương.

“Hệ thống không nói với nàng sao? Nàng chưa bao giờ nợ ta… là ta đã dùng thủ đoạn, ta muốn…”

“Muốn gì?”

Gân xanh trên trán tôi giật liên hồi, không muốn dây dưa thêm với Lục Dữu.

“Muốn ở bên ta, muốn ta ở lại? Cho nên chàng làm tổn thương phụ thân ta, dùng tiền sỉ nhục ta, khiến ta mất đi đứa con, đó là cách chàng muốn ở bên nhau sao?”

Lục Dữu bị tôi nói cho đỏ mặt tía tai, chỉ lí nhí.

“Ta… ta thật sự không nghĩ ra cách nào tốt hơn để giữ nàng lại, ta yêu nàng, ta không muốn mất nàng…”

tôi nhìn giá trị rung động của hắn, càng cảm thấy mỉa mai.