23
Bước ra ngoài, ta lập tức nhìn thấy đám vải bày trước cửa tiệm đã bị bùn đất ném bẩn hết, ánh mắt lập tức lạnh lẽo như sương.
Trước cửa, một gã đàn ông mặt mày gian trá đang lớn tiếng mắng nhiếc: “Cửa tiệm này thật hiểm độc, y phục bán ra toàn là độc hại!”
Quanh đó đã tụ khá đông người đứng xem náo nhiệt.
Ta sai người mang một chiếc ghế mây ra, thản nhiên ngồi xuống.
“Độc à?”
“Vậy ngươi nói nghe xem, là độc gì?”
Thấy ta đích thân ra mặt, tên kia càng thêm khí thế hừng hực, nước miếng văng tứ phía mà gào lên:
“Thê tử ta mặc y phục của các ngươi, toàn thân ngứa ngáy, nổi mẩn đỏ khắp người!”
Hắn vừa gào khóc vừa rống to, cứ như thật sự đau lòng đến xé ruột xé gan.
Người đứng xem bắt đầu rì rầm bàn tán, ánh mắt nghi hoặc dần dần chuyển sang phía tiệm ta.
Tiểu nhị vội đưa sổ sách tới tay ta, ta liếc mắt nhìn tên kia, nhàn nhạt nói:
“Tốt lắm.
“Đã nói là bệnh do y phục tiệm ta gây ra, vậy ta sẽ mời đại phu đến khám và chữa trị cho tận nơi.
“Nào, nói ta nghe xem — thê tử nhà ngươi họ tên gì? Nhà ở phương nào?”
Lời ta vừa dứt, trông như thể ta đã nhận tội vậy.
Gã đàn ông được đà, càng làm tới, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện mời đại phu, mà lớn tiếng quát tháo:
“Ta mới chẳng cần đại phu của ngươi! Ai biết được trong đó có giở trò gì hiểm độc!
“Ngươi đúng là kẻ buôn bán bất lương, còn không mau đóng cửa tiệm! Đền ta mười lượng vàng, ta tự mời đại phu chữa cho vợ ta!”
24
Mười lượng vàng.
Cái giá ngất trời ấy khiến đám đông xung quanh xôn xao bàn tán.
Nhưng ta vẫn ung dung, không hề lúng túng.
“Mười lượng ta có thể trả, nhưng phải trả cho rõ ràng minh bạch.”
“Báo tên họ ra đi.”
Giọng ta nhẹ tênh, nhưng lại khiến tên kia lộ vẻ bực bội.
Hắn đảo tròng mắt, thấy từ đầu đến cuối chỉ có ta – một nữ tử yếu mềm – đứng ra ứng đối, bỗng chốc gan to bằng trời, giọng càng thêm dữ tợn:
“Ngươi hỏi tên tuổi ta làm gì? Chỉ cần chậm trễ một khắc, vợ ta sẽ càng thêm đau khổ!
“Nếu ngươi còn tiếp tục lằng nhằng thế này, mười lượng vàng cũng chưa chắc đã đủ đâu!”
“Ta muốn ngươi đền một trăm, một nghìn lượng!”
Ta khẽ cười khẩy, “Ngươi hỏi vì sao ta truy hỏi tên họ? Thật là một câu hỏi nực cười.”
Ta quay sang đám người đang vây quanh xem náo nhiệt:
“Các vị phu nhân, xin mọi người phân xử giúp.
“Y phục và vải vóc ở y phường của ta, mỗi món bán ra đều có ghi lại tên tuổi và nơi đến, đúng hay không?
“Các vị tới đây mua y phục, nếu không để lại họ tên, có phải sẽ không thể mang đồ đi được không?”
Một vị phu nhân bật cười đáp: “Phải rồi, chưởng quầy nói đúng lắm.”
Ta lại liếc xéo sang gã đàn ông kia:
“Đã vậy thì, ngươi có gì phải ngại mà không khai tên họ?
“Chỉ cần nói rõ danh tính của phu nhân nhà ngươi, ta sẽ tra ngay xem là bộ y phục nào gây vấn đề.
“Người từng mua hàng ở tiệm ta đều biết quy củ ấy.
“Ngươi chậm chạp không chịu nói, lại quanh co lấp liếm, rõ ràng là trong lòng có quỷ!”
Đám đông cũng bắt đầu xôn xao chỉ trỏ: “Phải đấy! Chưởng quầy nói rất có lý!”
Gã đàn ông bị đám đông mắng đến đỏ cả mặt, giận dữ gằn giọng:
“Ta… thê tử ta thật sự bị nổi mẩn đỏ, ta không có nói bừa!
“Ngươi là nữ nhân mà ăn nói sắc sảo cay nghiệt như vậy, thật chẳng ra thể thống gì!”
Nghe đến đó, ta càng chẳng buồn đáp lại, chỉ phất tay lạnh nhạt:
“Đủ rồi! Ta không muốn nhiều lời với hạng lưu manh như ngươi.
“Người đâu, báo quan!”
25
Vừa nghe đến hai chữ “báo quan”, khí thế của gã lập tức xẹp lép.
Hắn lí nhí nói vài câu định chuồn đi.
Lúc này, Thẩm Dục không chút do dự bước ra, một tay đã khống chế được hắn.
Gã đàn ông vội vàng biện hộ, nói rằng mình chỉ nhớ nhầm cửa tiệm, tìm nhầm người, chứ hoàn toàn không có ý gây sự.
Ta chỉ nhếch môi cười lạnh:
“Ta mặc kệ ngươi có nhớ nhầm hay không.
“Vải vóc của ta bị ngươi hắt đầy bùn đất, cứ chuẩn bị bồi thường đi là được.”
26
Sau vụ ồn ào do gã gây sự kia, về sau y phường của ta lại tiếp tục có người khác tới sinh sự.
Đáng tiếc là những chiêu trò ấy ta đã sớm thấy quen ở kinh thành, không sót kẽ hở nào để chúng lợi dụng, tất cả đều bị ta chặn đứng.
Dần dà, bọn họ cũng hiểu rằng khúc xương này không gặm nổi, liền đành bó tay buông bỏ.
Ngày tháng trôi qua yên ả, ta sống tự tại, chẳng bận tâm điều gì.
Thế nhưng hôm ấy, khi ta đến phủ tỷ tỷ dùng bữa tối, cả nhà vừa trông thấy ta liền hiện rõ vẻ khó xử.
“Mặc Sinh…”
Ta không biết có chuyện gì, vội vàng hỏi: “Sao vậy? Mọi người làm sao thế? Sao ai nấy sắc mặt đều kỳ lạ vậy?”
Tỷ phu trầm ngâm một hồi, rồi đưa cho ta một tờ công văn.
“Muội xem đi.
“Gần đây kinh thành vừa xảy ra chuyện lớn.”
Ta đón lấy văn thư, mắt lướt nhanh từng dòng.
Đọc xong, trong lòng chỉ còn một khoảng trống rỗng hoang mang.
Tỷ tỷ nắm tay ta, lo lắng nói: “Thôi được rồi, ăn cơm trước đi đã.”
Nhưng ta chỉ khẽ lắc đầu.
“Tỷ tỷ, muội ăn không nổi… thất lễ rồi, cho muội về nghỉ trước.”
27
Về đến nhà, lòng ta vẫn rối như tơ vò.
Trong đầu cứ không ngừng hiện lên từng chữ trong tờ văn thư kia:
“Mưu nghịch phản tặc Từ Niệm Chiêu, bị xử trảm tại Ngọ Môn, quan giám trảm chính là Đương triều Định Viễn hầu — Trần Quân Niên…”
Bất chợt có tiếng gõ cửa vang lên, từng tiếng một, thong thả mà trầm ổn, như vọng thẳng vào tim.
Ta ngơ ngẩn ra mở.
Trước mắt ta… là Trần Quân Niên đang đứng ngoài cửa phủ.
Cửa vừa hé, hắn liền bước vào, tà áo vắt qua bậc cửa, nơi vạt áo vẫn còn vết máu khô đã sậm lại.
Hắn cất giọng khàn khàn:
“Mặc Sinh, Từ Niệm Chiêu đã chết.
“Giờ muội… có thể cho ta một cơ hội để giải thích không?”
Ta lặng lẽ nhìn hắn, khẽ đáp: “Huynh nói đi.”
Trần Quân Niên nắm lấy tay ta, gượng cười một cái, nhưng trong mắt đã rơi lệ.
Giọt nước mắt rơi xuống tay ta, nóng bỏng như thiêu.
“Muội còn nhớ cái chết của phụ thân muội không?
“Thích khách năm đó là do nhà họ Từ thuê, vốn là muốn lấy mạng ta, nhưng lại khiến phụ thân muội trúng kiếm mà mất.
“Còn việc nhà ta bị mất tước vị Hầu tước, cũng là do bọn họ cấu kết với Ngũ hoàng tử âm thầm ra tay, chỉ vì Trần gia ta là cánh tay đắc lực của Thái tử.”
Trong mắt Trần Quân Niên ánh lên vài phần hiu quạnh.
“Muội có biết không? Ta vẫn luôn âm thầm ra tay với nhà họ Từ.”
“Ban đầu là trong quan trường, sau đó đến tước vị Quận chúa của Từ Niệm Chiêu, từng thứ một… ta đều lấy lại cả.
“Bọn họ không hề hay biết, ta hành sự rất thuận lợi.”
Hắn khẽ cười, nhưng nụ cười ấy lạnh đến thấu xương.
“Buồn cười thay, năm nay Từ Niệm Chiêu hòa ly, lại còn trở về kinh cầu ta rủ lòng thương hại.”
“Đúng lúc ta đang đau đầu vì không tìm được chứng cứ xác thực nhà họ Từ cấu kết với hoàng tử mưu phản.
“Được nàng ta tin tưởng, mọi chuyện liền dễ bề thực hiện hơn nhiều.”
Hắn siết tay ta chặt hơn đôi chút, ánh mắt tha thiết: