Những tài khoản công kích tôi bắt đầu điên cuồng xóa bình luận và bài chia sẻ.
Bài viết “tẩy trắng” bôi nhọ tôi, cùng với đoạn video phỏng vấn kia, cũng bị nền tảng gỡ bỏ trong vòng vài phút, bốc hơi không còn một dấu vết.
Mạng xã hội chìm vào sự im lặng chết chóc trong một khoảnh khắc.
Và ngay sau đó, là sự phẫn nộ bùng nổ như núi lửa phun trào.
8
Những bình luận phẫn nộ như cơn sóng thần càn quét mọi nền tảng mạng xã hội.
Video được chia sẻ điên cuồng, từng khung hình mấu chốt đều bị cắt ra rồi phóng to. Khuôn mặt méo mó của Trần Hồng trở thành “meme” hot nhất năm, có điều những dòng chữ ghép vào đều là những lời lên án gay gắt.
Bên dưới bài thanh minh của tôi, phần bình luận từ những lời chất vấn ban đầu giờ đây chuyển sang một màu đồng nhất của sự xin lỗi và ủng hộ.
“Trời đất ơi, đây là giáo viên sao? Là ác quỷ thì có! Nhìn nụ cười cuối cùng của bả kìa, tôi lạnh cả sống lưng!”
“Ủng hộ Lâm Hiểu bảo vệ quyền lợi đến cùng! Loại người này không xứng làm người đưa đò!”
Sáng sớm hôm sau, Chủ nhiệm Lý đã gọi điện cho tôi, báo rằng Sở Giáo dục đã làm việc thâu đêm để lập tổ điều tra chuyên án và chính thức xuống làm việc tại trường.
Tốc độ làm việc của tổ điều tra nhanh đến kinh ngạc.
Khi Trần Hồng bước vào, trong ánh mắt bà ta vẫn còn sót lại chút không cam lòng và ôm tâm lý may mắn.
Rõ ràng bà ta vẫn chưa nhận ra rằng, hai đoạn video kia đã bịt kín mọi đường lui của bà ta.
“Cô giáo Trần Hồng,”
Tổ trưởng tổ điều tra, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt nghiêm nghị, đi thẳng vào vấn đề:
“Chúng tôi đã xem qua đoạn camera an ninh, cũng đã xác minh tình trạng giấy báo dự thi của em Lâm Hiểu. Bây giờ, mời cô giải thích hành động của mình.”
“Tôi… tôi nghi ngờ em ấy thi hộ!”
Giọng Trần Hồng nghẹn lại, bà ta nắm chặt lấy “thi hộ” như chiếc cọc cứu mạng cuối cùng,
“Ảnh trên giấy báo dự thi nhìn chẳng giống em ấy ngoài đời, hơn nữa…”
“Ảnh không giống?”
Tổ trưởng ngắt lời bà ta, đẩy một bức ảnh được in ra tới trước mặt:
“Đây là ảnh điện tử em Lâm Hiểu nộp lúc đăng ký, trùng khớp hoàn toàn với ảnh trên giấy báo dự thi. Chúng tôi đã đối chiếu, chính là em ấy. Cái mà cô gọi là ‘không giống’, dựa vào căn cứ nào?”
Trần Hồng dán mắt vào bức ảnh, đôi môi mấp máy nhưng không rặn ra được nửa chữ.
“Vậy tại sao cô lại xé bỏ giấy báo dự thi và giấy chứng nhận do phòng giáo vụ cấp lại?”
Tổ trưởng dồn dập chất vấn,
“Lẽ nào cô không nhận ra con dấu của phòng giáo vụ trường mình sao?”
“Lúc đó tôi gấp quá, trong đầu chỉ nghĩ không thể bỏ lọt một kẻ gian lận nào, tôi… tôi không nhìn rõ…”
Giọng bà ta càng lúc càng nhỏ đi, đến chính bà ta cũng không thuyết phục nổi bản thân mình.
“Không nhìn rõ?”
Giọng tổ trưởng đột ngột cao vút lên,
“Ở trước cửa phòng thi dự bị, cô cố tình kéo dài thời gian tròn mười bốn phút, liên tục thực hiện những động tác kiểm tra an ninh vô nghĩa, đó cũng là ‘không nhìn rõ’? Sau khi chuông báo reo, cô đẩy học sinh ra khỏi cửa, kèm theo những lời nói lăng mạ, vậy đó là vì sao?”
Từng câu hỏi như những nhát búa tạ giáng mạnh vào phòng tuyến tâm lý của Trần Hồng.
Đứng trước những bằng chứng đanh thép, mọi lời ngụy biện đều trở nên yếu ớt và vô lực.
Bà ta cuối cùng cũng gục ngã, gục mặt xuống bàn, vừa khóc nức nở vừa thú nhận mọi chuyện.
Bà ta tình cờ nghe nói gia cảnh tôi bình thường nhưng thành tích lại xuất sắc, liền chủ quan cho rằng những người như tôi để có thể đổi đời, chắc chắn sẽ bất chấp mọi thủ đoạn, thậm chí không từ việc tìm người thi hộ.
Mọi sự làm khó, chèn ép tôi của bà ta đều được xây dựng trên những suy diễn điên rồ và vô căn cứ đó.
Trong phòng họp, Chủ nhiệm Lý thở dài một hơi não nuột.
Cán bộ Trương mặt không cảm xúc, chỉ là ánh mắt sau lớp kính lạnh lẽo như băng.