“Trẫm không có đứa con mất hết lương tri như ngươi.”

Quý phi nhào đến trước bậc ngự.

“Bệ hạ!”

“Hoàng nhi có sai, nhưng dù sao nó cũng là cốt nhục ruột thịt của người.”

“Cầu bệ hạ tha cho nó một mạng, thần thiếp nguyện chịu phạt thay nó.”

Hoàng đế lạnh lùng nhìn bà ta.

“Ngươi dạy con không nghiêm, dung túng mẫu tộc hoành hành, đến giờ còn dám nói chịu phạt thay nó?”

Quý phi nước mắt đầy mặt, liên tục dập đầu.

“Thần thiếp thật sự không biết.”

“Thần thiếp chỉ thương nó, thần thiếp không biết nó sẽ làm những chuyện này.”

Hoàng đế không để ý đến bà ta, chỉ nhìn Bùi Nghiễn Chu.

“Tiếp tục điều tra.”

“Thẩm thị nhất tộc, kẻ nào liên quan đến vụ án, không bỏ sót một ai.”

Bùi Nghiễn Chu dập đầu.

“Thần tuân chỉ.”

Hoàng đế lại nói:

“Tam hoàng tử Lý Thừa Giác, đức hạnh bại hoại, tàn hại bách tính, làm loạn triều cương.”

“Kể từ hôm nay, phế bỏ thân phận hoàng tử, giáng làm thứ dân.”

“Giam vào thiên lao, giao Đại Lý Tự và Hình bộ hội thẩm.”

Tam hoàng tử giống như bị rút hết xương cốt.

“Không…”

“Không thể nào…”

“Phụ hoàng, người không thể đối xử với con như vậy!”

Khi bị thị vệ kéo đi, hắn vẫn giãy giụa gào thét.

“Mẫu phi cứu con!”

“Mẫu phi!”

Quý phi hoàn toàn mềm nhũn trên đất.

Bà ta nhìn nhi tử bị kéo đi, ánh mắt từng chút một trở nên điên cuồng.

Đột nhiên, bà ta rút một cây trâm vàng trên tóc, lao thẳng về phía ngự tọa.

“Ngươi đã sớm muốn phế nhi tử của ta!”

“Ngươi chưa từng thật lòng thương nó!”

Trong điện vang lên hàng loạt tiếng kinh hô.

Thị vệ còn chưa kịp phản ứng, phụ thân đã đứng dậy chắn trước người hoàng đế.

Cây trâm vàng đâm vào vai phụ thân.

Máu lập tức nhuộm đỏ vạt áo.

Ta sợ đến bật khóc.

“Phụ thân!”

Nhưng phụ thân thậm chí còn không nhíu mày, lập tức giật cây trâm vàng ra.

Thị vệ lao tới, đè chặt Quý phi xuống đất.

Quý phi đầu tóc rối tung, đâu còn nửa phần dáng vẻ của sủng phi ngày trước.

Bà ta cười như điên.

“Trấn Quốc Công, ngươi cũng đừng đắc ý.”

“Ngươi bảo vệ được hôm nay, không bảo vệ được cả đời.”

“Dưới hoàng quyền, Hứa gia các ngươi cũng chỉ là thần tử!”

Hoàng đế chậm rãi bước xuống khỏi bậc ngự.

Ông nhìn máu trên vai phụ thân, tức giận trong mắt dần biến thành đau xót.

“Thừa Nhạc.”

Phụ thân quỳ một gối xuống đất.

“Thần không sao.”

Người lại giơ hổ phù lên lần nữa.

“Bệ hạ, thần chỉ cầu bệ hạ buông tha cho hai nữ nhi của thần.”

“Chiêu Chiêu còn nhỏ, làm người bị thương chỉ vì tự vệ.”

“Thanh Diên vô tội chịu nhục, thanh danh bị vấy bẩn. Thần chỉ mong quãng đời còn lại của con bé được bình an.”

Hoàng đế nhìn người, vành mắt lại hơi đỏ.

Tất cả mọi người trong điện đều sửng sốt.

Về sau ta mới biết, khi còn trẻ, phụ thân và hoàng đế từng cùng nhau đọc sách, cùng nhau luyện võ.

Năm tiên đế có nhiều hoàng tử tranh đoạt ngôi vị, chính phụ thân đã bảo vệ hoàng đế khi ấy vẫn còn là Thái tử, giết ra khỏi vòng vây.

Về sau hoàng đế đăng cơ, phụ thân trấn thủ biên cương.

Một người làm quân, một người làm thần.

Nhiều năm không còn được giống thời niên thiếu cùng uống rượu cười nói, nhưng trong đáy lòng vẫn luôn có tình nghĩa quân thần và tình huynh đệ.

Hoàng đế cúi người, tự tay đỡ phụ thân dậy.

“Sao trẫm có thể trách ngươi?”

“Ngươi đã trấn thủ biên cương cho Đại Chu nửa đời.”

“Nữ nhi của ngươi lại chịu nhục ngay tại kinh thành, là lỗi của trẫm.”

Ông đặt hổ phù trở lại tay phụ thân.

“Binh quyền, trẫm không thu.”

“Thiên hạ và bách tính này vẫn cần ngươi.”

Vành mắt phụ thân đỏ lên.

Hoàng đế vỗ vai người.

“Hôm nay ngươi không phải Trấn Quốc Công, mà chỉ là một người phụ thân suýt mất đi nữ nhi.”

“Nếu đến chút công đạo này trẫm cũng không thể cho ngươi, trẫm còn có tư cách gì ngồi trên long ỷ?”

Trưởng tỷ cuối cùng cũng bật khóc.

Ta ôm chặt cổ mẫu thân.

Mẫu thân cúi xuống hôn trán ta, nước mắt rơi trên mặt ta.

“Chiêu Chiêu, con đã cứu trưởng tỷ.”

Ta lắc đầu, khóc đến không nói thành lời.

Không phải một mình ta cứu được tỷ ấy.

Là chiếc bình hoa trưởng tỷ đập xuống sau khi tỉnh lại.

Là cú đá của tỷ phu khi huynh ấy kịp thời xông tới.

Là hổ phù phụ thân giơ cao.

Là đôi tay mẫu thân chắn trước mặt chúng ta.

Là tiếng nói của bách tính toàn thành đang quỳ ngoài cung môn.

Kiếp này, trưởng tỷ cuối cùng không còn phải một mình nữa.

Sau khi Tam hoàng tử bị phế, cả kinh thành chấn động.

Máu và nước mắt của những nữ tử bị giấu trong chốn thanh lâu cuối cùng cũng được phơi bày dưới ánh mặt trời.

Quý phi vì hành thích hoàng đế nên bị phế làm thứ dân, đánh vào lãnh cung.

Trưởng tỷ tĩnh dưỡng trong phủ nửa tháng.

Suốt nửa tháng ấy, ngày nào Bùi Nghiễn Chu cũng tới.

Huynh ấy không giục thành hôn, cũng không nhắc chuyện bái đường, chỉ ngồi trong sân nói chuyện cùng trưởng tỷ.

Mẫu thân từng hỏi trưởng tỷ:

“Thanh Diên, nếu con không muốn gả, mẫu thân sẽ giúp con từ hôn.”

“Dù bên ngoài nói thế nào, phụ thân và mẫu thân cũng sẽ nuôi con cả đời.”

Trưởng tỷ im lặng rất lâu.

Sau đó, tỷ ấy ngẩng đầu nhìn ra ngoài sân.

Bùi Nghiễn Chu đang ngồi xổm cạnh bàn đá, vụng về dán diều cho ta.