QUAY LẠI CHƯƠNG 1: https://vivutruyen2.net/mot-dem-truoc-thu-san/chuong-1
Một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng, nàng nhíu mày, đẩy hắn ra:
“Hôm nay… không được. Thiếp không tiện.”
Đây là lần đầu tiên Phó Trần Tu bị nàng từ chối, thân thể khựng lại một thoáng:
“Nàng đến tháng rồi sao?”
Từ Song Lê ậm ờ “Ừm” một tiếng.
Nàng tuỳ tiện viện cớ, bởi hắn xưa nay chưa từng nhớ nổi kỳ nguyệt sự của nàng.
Hắn tuy lấy làm lạ, nhưng cũng chẳng hỏi thêm, tâm tư nguội lạnh, đứng dậy nói:
“Vậy nàng nghỉ ngơi đi, ta đến thư phòng xử lý ít công vụ.”
Từ Song Lê quay mặt nhìn theo bóng hắn khuất dần về hướng viện của Văn Tư Yên, khẽ siết chặt chăn gấm trong tay.
Thị nữ đến tắt đèn, không hiểu hỏi nhỏ:
“Phu nhân… sao lại từ chối Hầu gia? Rõ ràng không phải mấy ngày ấy mà…”
Từ Song Lê chẳng trả lời, trong lòng chỉ khẽ cười chua xót.
Khi tâm đã không còn hướng về mình, có níu kéo cũng vô ích.
Sáng hôm sau, Văn Tư Yên tới thỉnh an.
Từ Song Lê liếc mắt đã trông thấy dấu hôn đỏ nhạt nơi cổ nàng ta, ánh mắt chỉ dừng một thoáng, rồi lặng lẽ rời đi.
Nàng dằn nén cảm xúc, bắt đầu dạy Văn Tư Yên cắm hoa pha trà.
Văn Tư Yên vốn xuất thân từ dòng dõi thanh lưu, trước kia cũng từng học qua, chỉ là nay nàng thêm chút điều chỉnh theo sở thích của Phó Trần Tu.
Từ Song Lê ngắm hoa trên bàn, chợt đề nghị:
“Trong hậu viên, cây mộc phù dung đang độ rộ, chẳng bằng cắt vài cành đem vào.”
Nàng thích nhất là mộc phù dung.
Tháng đầu sau khi thành hôn, chính tay Phó Trần Tu đã cùng nàng trồng kín hậu viên bằng những khóm mộc phù dung hồng rực.
Nghĩ đoạn, nàng liền dẫn Văn Tư Yên ra hậu viên.
Nào ngờ còn chưa kịp bước vào, đã thấy một khoảng sân ngổn ngang lá úa cành gãy.
Từ Song Lê lập tức bước nhanh đến, lòng như bị xé toạc.
Những khóm mộc phù dung nàng dày công chăm sóc, nay đều bị nhổ bật gốc, vứt bừa trên mặt đất.
Mà Phó Trần Tu thì đang đứng đó, lặng lẽ nhìn bọn hạ nhân nhổ hoa.
Từ Song Lê vội bước tới trước: “Hầu gia… đây là… sao lại như vậy?”
Phó Trần Tu thoáng chột dạ khi thấy nàng tới, ánh mắt lẩn tránh: “Ta muốn thay hoa.”
“Dù mộc phù dung rực rỡ, nhưng ngắm lâu cũng thấy chói mắt, có phần tục khí.”
Tâm Từ Song Lê lạnh như băng, giọng nghẹn lại: “Vậy theo Hầu gia… nên trồng hoa gì cho hợp?”
Phó Trần Tu ánh mắt càng thêm xao động: “Theo ta, hoa nhài thanh nhã mà thơm ngát… rất hợp.”
Từ Song Lê bật cười khẽ, nhưng khoé mắt đã hoe đỏ.
Chương 4
Nàng nhìn bãi đất đầy hoa tàn lá úa: “Nếu Hầu gia đã thích… vậy thì đổi thành hoa nhài đi.”
Dứt lời, nàng xoay người, dẫn Văn Tư Yên rời đi.
Nàng há chẳng rõ, Phó Trần Tu không phải là chán hoa.
Hắn chán, là chán nàng.
Tối đến, khi nàng đang dạy Văn Tư Yên xem sổ sách trong phòng, thì Phó Trần Tu tới.
Thấy hai người ngồi bên bàn, giấy má đầy ắp, hắn thoáng ngạc nhiên: “Nàng dạy muội ấy mấy thứ này làm gì?”
Từ Song Lê sắc mặt không đổi: “Tư Yên học được những điều này, sau này có thể quản lý gia sự. Lẽ nào không tốt?”
Phó Trần Tu cau mày, như có vẻ không vui.
Hắn sai Văn Tư Yên lui xuống trước, rồi mới ngồi xuống cạnh Từ Song Lê, khẽ vòng tay qua eo nàng.
“Có phu nhân giúp ta quán xuyến nội sự là đủ, giữ nàng ấy lại làm gì.”
Những lời mật ngọt của hắn, Từ Song Lê nghe vào tai mà lòng chẳng hề gợn sóng.
Nàng khẽ dịch người ra một chút, ung dung chuyển lời:
“Hầu gia hôm nay sao về sớm thế?”
Trong mắt Phó Trần Tu thoáng hiện vẻ áy náy, đoạn rút từ tay áo ra một cây trâm vàng.
“Hôm nay ta dạo phố, đặc biệt chọn vật này tặng nàng, coi như bồi tội, đừng giận ta nữa.”
Từ Song Lê nhìn cây trâm ấy, thần sắc phức tạp, nơi ngực như bị đè nặng.
Mấy ngày nay, mẫu trâm này đang thịnh hành trong kinh.
Nàng đã từng mua một cây y hệt, vừa mấy hôm trước còn cài lên tóc khi dùng điểm tâm cùng hắn.
Rốt cuộc là hắn vô tâm đến mức nào, mà đến điều ấy cũng chẳng nhớ?
Nàng khẽ nhếch môi, không nhận lấy:“Hầu gia hiểu lầm rồi, thiếp nào có giận.”