Khi xem video giám sát của công ty, Triệu Lan Chi suy sụp hoàn toàn. Bà ta hai tay ôm mặt, đôi vai run rẩy kịch liệt, bật ra tiếng khóc nghẹn ngào.

Thẩm phán hỏi bà ta: “Bị cáo, bà có phản đối những chứng cứ trên không?”

Triệu Lan Chi ngẩng mặt lên, nước mắt đầm đìa, môi run lập cập hồi lâu, cuối cùng cũng nặn ra được một câu: “Tôi… tôi không phản đối.”

Thẩm phán hỏi tiếp: “Bà có thừa nhận những thông tin mình phát tán là sai sự thật không?”

Triệu Lan Chi im lặng rất lâu, cuối cùng gật đầu: “Tôi thừa nhận.”

Cả phòng xử án tĩnh lặng như tờ.

Hà Dư Chân đứng lên: “Thưa thẩm phán, xét thấy bị cáo đã thừa nhận hành vi của mình, chúng tôi đề nghị tòa án tuyên án theo đúng quy định của pháp luật.”

Thẩm phán nhìn Triệu Lan Chi, rồi nhìn tôi, cuối cùng tuyên đọc phán quyết:

“Bị cáo Triệu Lan Chi, trong vòng bảy ngày kể từ khi bản án này có hiệu lực, phải đăng tải lời xin lỗi trên các báo in và mạng truyền thông công cộng, nhằm khắc phục những ảnh hưởng xấu đến danh dự của nguyên cáo Trình Nghiên Bạch.”

“Bị cáo Triệu Lan Chi, phải bồi thường cho nguyên cáo Trình Nghiên Bạch số tiền tổn thất tinh thần là hai mươi ngàn nhân dân tệ (khoảng 70 triệu VNĐ).”

“Án phí của vụ án này do bị cáo chịu.”

“Nếu bị cáo không đồng ý với bản án này, có quyền làm đơn kháng cáo lên Tòa án nhân dân cấp trên trong thời hạn mười lăm ngày, kể từ ngày nhận được bản án.”

Triệu Lan Chi nghe xong phán quyết, cả người xụi lơ trên ghế, như một bãi bùn nhão nhoét.

Lục Kiến Quốc bước tới định đỡ bà ta, nhưng bị bà ta hất mạnh ra.

“Đều là do ông!” Triệu Lan Chi đột nhiên bùng nổ, gào thét một cách điên cuồng vào mặt Lục Kiến Quốc, “Đều do ông hại! Nếu không phải ông bỏ mặc tôi, sao tôi lại ra nông nỗi này?!”

Lục Kiến Quốc đứng chôn chân tại chỗ, biểu cảm trên khuôn mặt từ sững sờ chuyển sang phẫn nộ, rồi từ phẫn nộ biến thành tuyệt vọng.

“Do tôi hại?” Lục Kiến Quốc cười lạnh một tiếng, “Triệu Lan Chi, tự bà làm bậy bạ, bây giờ lại đổ lỗi cho tôi? Được, bà cứ tiếp tục quậy đi, tôi không cản bà nữa.”

Nói xong, ông ta quay lưng bước đi.

Triệu Lan Chi sững người, nhìn theo bóng lưng của Lục Kiến Quốc, há miệng nhưng chẳng thể thốt nên lời.

Khi tôi bước ra khỏi cổng tòa án, ánh nắng đang chói chang rực rỡ.

Hà Dư Chân bước cạnh tôi, mỉm cười nói: “Chúc mừng cô, cô Trình. Cô thắng rồi.”

Tôi lắc đầu: “Tôi không thắng. Tôi chỉ lấy lại được công bằng thôi.”

“Tiếp theo cô định làm gì?”

“Làm việc thật tốt, sống thật tốt,” tôi nói, “Để từ từ giành lại những thứ đã đánh mất trong khoảng thời gian qua.”

Hà Dư Chân gật đầu, đưa tay về phía tôi: “Vậy tôi chúc cô vạn sự suôn sẻ.”

“Cảm ơn luật sư Hà.”

Tôi ngồi lên xe của Thẩm Thiên Đóa, cô ấy vừa lái xe vừa luyên thuyên không dứt: “Nghiên Bạch, cậu thấy bộ dạng của Triệu Lan Chi chưa? Hả dạ quá đi mất! Bà ta cũng có ngày hôm nay! Đáng đời!”

Tôi mỉm cười, không nói gì.

Điện thoại rung một cái, là tin nhắn của Lục Cảnh Xuyên: “Nghiên Bạch, anh xin lỗi.”

Tôi nhìn dòng chữ này vài giây, sau đó thẳng tay chặn số anh ta.

Có những người, không đáng để bạn phải tha thứ hết lần này đến lần khác.

Có những lời, nói nhiều rồi sẽ thành lời thừa thãi.

Có những lời xin lỗi, khi thốt ra thì đã quá muộn màng.

Chương 9

Ba tháng sau.

Mùa xuân đến, hoa anh đào ở Đồng Thành đã bung nở.

Tôi chuyển sang công việc mới, làm Trưởng phòng kế hoạch ở một công ty văn hóa quy mô lớn hơn. Lương tăng, nền tảng tốt hơn, đồng nghiệp cũng rất thân thiện.

Dưới tòa nhà công ty có một con đường hoa anh đào, mỗi buổi sáng đi làm ngang qua, tôi đều nán lại ngắm nhìn vài phút.

Những cánh hoa tung bay lả tả rơi xuống, giống như một trận tuyết hồng.