Cúi đầu nhìn xuống, trên vạt váy đã loang ra một mảng màu sẫm nhỏ.

Ta cứng đờ tại chỗ, tiến không được mà lùi cũng không xong.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân.

Ta đang định quay đầu thì nghe người ấy lên tiếng:

“Ta đã nói sẽ không xuất hiện trước mặt nàng nữa. Cô đã cược thì chấp nhận thua.”

Là Triệu Chấp Thư.

“Váy áo của nàng bị bẩn rồi. Cô đã treo ngoại bào lên cành cây phía sau, nàng có thể lấy dùng.”

Hắn dừng lại một lát rồi nói:

“Cô nhớ nàng và Thanh Ca đều có nguyệt sự vào khoảng ngày mười lăm hằng tháng, trước giờ luôn rất đúng ngày. Vì sao lần này lại đến sớm như vậy?”

Nghe thấy lời ấy, ta chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường.

“Có lẽ điện hạ đã quên.”

Ta nhẹ giọng nói:

“Ngày nguyệt sự ban đầu của ta vốn không giống tỷ tỷ.”

Phía sau lập tức rơi vào im lặng.

“Ý tốt của điện hạ, thần phụ xin ghi nhận. Nhưng… không cần đâu.”

Phía sau truyền đến tiếng sột soạt.

Một lát sau, tất cả lại trở nên yên tĩnh.

“A Từ!”

Ta quay đầu lại, Lục Chu đang sải bước đi đến, trên trán rịn đầy mồ hôi.

Nhìn thấy ta, chàng thở phào nhẹ nhõm.

Ánh mắt chàng rơi xuống vạt váy của ta.

Chàng không hỏi gì, chỉ cởi ngoại bào của mình, nhẹ nhàng khoác lên vai ta.

“Đi thôi, ta đưa nàng về nhà.”

Khi ta xoay người, chàng cũng nhìn thấy chiếc ngoại bào đang treo trên cành cây.

“Đó là áo của ai?”

“Có lẽ là một vị công tử nào đó để quên.”

Ta nói:

“Cứ treo ở đó đi. Chủ nhân của nó có lẽ sẽ quay lại tìm.”

22

Sau đó, cuộc sống của chúng ta vẫn bình yên và ổn định.

Hai tháng sau, ta phát hiện mình đã mang thai.

Lục Chu vui mừng giống như một đứa trẻ, nằm sấp bên giường nghe bụng ta, nói rằng mình đã nghe thấy động tĩnh.

Ta nói mới chỉ hai tháng, làm gì có động tĩnh.

Chàng không quan tâm, nhất quyết nói rằng mình đã nghe thấy, còn nghiêm túc trò chuyện với đứa trẻ trong bụng ta.

Cuộc sống trôi qua bình yên và mãn nguyện.

Trái lại, ta nghe nói Đông cung đã nạp thêm một vị trắc phi.

Vẫn là váy áo màu xanh, vẫn là đường nét mày mắt tương tự.

Sau khi vị trắc phi mới vào cung, tỷ tỷ và nàng ta tranh giành tình cảm, ghen tuông đấu đá, náo loạn không ngừng.

Chỉ cần Thái tử khen trắc phi mới một câu, ngay trong đêm tỷ tỷ sẽ bắt chước y phục và cách trang điểm của nàng ta.

Trắc phi mới cũng không chịu yếu thế. Nhìn thấy tỷ tỷ được ban thưởng thứ gì, nàng ta lập tức quay sang xin Thái tử một món giống hệt.

Hai người bắt chước lẫn nhau.

Hôm nay ngươi mặc màu xanh biếc, ngày mai ta sẽ mặc màu xanh đậm hơn.

Hôm nay ngươi búi tóc đọa mã, ngày mai ta sẽ búi cao hơn.

Về sau, ngay cả giọng điệu nói chuyện và dáng vẻ bước đi của hai người cũng ngày càng giống nhau.

Trong Đông cung xuất hiện hai người giống nhau như đúc.

Hạ nhân bắt đầu không thể phân biệt ai là ai.

Thái tử cũng bắt đầu không phân biệt được.

Bất kể hắn gọi người nào, cả hai đều đồng thanh đáp lời.

Hắn nhìn hai gương mặt giống hệt nhau, đột nhiên cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.

Một đêm nọ, hai người lại tranh cãi trong hoa viên.

Trắc phi mới không cẩn thận đụng đổ đèn lồng, ngọn lửa lập tức bén lên y phục.

Khi hạ nhân chạy đến dập tắt ngọn lửa, một nửa gương mặt nàng ta đã bị thiêu cháy.

Hoàng thượng nổi giận, ra lệnh điều tra kỹ Đông cung.

Lúc ấy mới phát hiện những năm gần đây Thái tử hành xử vô cùng hoang đường, sủng thiếp diệt thê, dung túng cho nữ nhân trong nội viện tranh đấu, khiến Thái tử phi thất đức, trắc phi bị hủy dung.

Tấu chương đàn hặc trong triều chất đầy ngự án.

Đệ đệ song sinh của Thái tử là Triệu Chấp Ngọc nhân cơ hội liên kết với các đại thần, dâng tấu xin phế Thái tử.

Hoàng thượng vốn đã vô cùng thất vọng về người con trai này, hơn nữa Triệu Chấp Ngọc lại rất được lòng người, vì thế thuận theo tình thế, hạ chỉ phế Thái tử xuống làm thứ dân, lập Triệu Chấp Ngọc làm người kế vị.

Ngày Triệu Chấp Thư bị đuổi khỏi Đông cung, ta đang ngồi trong viện phơi nắng.

Lục Chu trở về sau khi tan phiên trực, kể cho ta nghe tin tức này.

Ta vuốt bụng đã nhô cao, không ngẩng đầu.

“Ta biết rồi.”

Chàng ngồi xổm xuống, áp tai lên bụng ta nghe một lúc rồi mỉm cười:

“A Từ, con đang đá ta.”

Ta cúi đầu, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của chàng, cũng bật cười:

“Con mới lớn được bao nhiêu, làm sao biết đá người?”

“Thật mà.”

Chàng nắm lấy tay ta.

“Vừa rồi con thật sự đá ta một cái.”

“Đứa trẻ này sau này nhất định sẽ giống nàng.”