Tiếng bàn tán vang lên như ong vỡ tổ, ánh mắt mọi người nhìn mẹ chồng đầy nghi hoặc, khinh bỉ xen lẫn bừng tỉnh.
Tôi khẽ lau khóe mắt, như sực nhớ ra điều gì đó, quay sang Lưu Hiểu Phương, giọng đầy áy náy và chân thành:
“Tiểu Phương này, năm ngàn tệ hôm đó, để chị chuyển lại cho em. Đồ giả này, sao có thể để em bỏ tiền túi ra chứ.”
Lưu Hiểu Phương hừ một tiếng, sắc mặt dịu lại đôi chút, khẽ gật đầu.
Những lời xì xào, những ánh nhìn soi mói, như từng roi vô hình quất thẳng vào mẹ chồng.
Bà há hốc miệng, nhìn khắp sân đầy những gương mặt hoặc kinh ngạc, hoặc khinh thường, hoặc thích thú hóng chuyện, lại quay sang nhìn hai đứa con trai sắc mặt đen sì như than.
Bà lảo đảo, cổ họng phát ra tiếng “hự” ngắn ngủi, mắt trợn trắng rồi ngã ngửa ra sau, ngất xỉu tại chỗ.
“Mẹ!” – Diệp Thừa Đức và Diệp Thừa Nghiệp cùng hét lên, lao tới đỡ bà.
Sân nhà lập tức náo loạn cả lên.
Tôi đứng ở rìa đám đông, hàng mi cụp xuống, che đi sự lạnh lẽo đang lan ra trong đáy mắt.
Chuyện này cuối cùng vẫn bị tung lên mạng.
Trong lúc hỗn loạn, chẳng ai để ý đến người họ hàng xa đang hưng phấn livestream ở góc sân, tay không rời điện thoại.
Từ khoảnh khắc Lưu Hiểu Phương ném vòng, cắt phăng vết nối, đến lúc mẹ chồng ngã quỵ bất tỉnh – toàn bộ màn kịch gia đình đã được phát trực tiếp tới hàng chục ngàn người xa lạ.
Đến khi đoạn video với tiêu đề “Mẹ chồng dùng vòng vàng giả lừa tiền, bị con dâu vạch trần tại trận” lan truyền khắp mạng, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra.
Có người chửi mẹ chồng là “thâm độc”, “lòng dạ đen tối”; có người liên hệ đến trải nghiệm của chính mình mà thao thao bất tuyệt kể lể.
Lại có người soi từng chi tiết, lên tiếng bênh vực tôi: “Thấy chưa? Dấu vết dị ứng trên cổ tay con dâu cả vẫn còn đó! Vậy mà còn bị vu oan!”
Một đồng nghiệp quen thân nhận ra tôi trong đoạn video – người im lặng rơi nước mắt – đã không kiềm được mà viết một đoạn dài trong phần bình luận:
“Đây là đồng nghiệp tôi! Hồi đó cổ tay cô ấy bị dị ứng đỏ cả lên, bọn tôi hỏi thì cô ấy vẫn cười, còn thay mẹ chồng giấu giếm, nói là do cơ địa nhạy cảm! Mấy năm nay hai vợ chồng họ đối xử với mẹ chồng tốt thế nào, chúng tôi ít nhiều đều biết. Không ngờ lại…”
Bình luận này lập tức được đẩy lên thành top nổi bật.
Dư luận như ngọn thủy triều dâng cao, một chiều dội về phía mẹ chồng.
Trong phòng bệnh, bà đang truyền nước, nắm chặt tay Diệp Thừa Đức mà khóc không ra hơi:
“Thừa Đức! Là Trương Văn Văn! Nhất định là nó bày mưu hãm hại mẹ! Nó tráo vòng! Nó đã biết từ trước rồi…”
“Mẹ!” Diệp Thừa Đức đột ngột rút tay lại, giọng mệt mỏi tột cùng.
“Bao năm nay, mẹ thiên vị thằng Thừa Nghiệp, bù đắp cho họ biết bao nhiêu, mẹ tưởng con không thấy, không biết gì sao?”
“Con chỉ nghĩ, mình là anh cả, phải gánh vác nhiều hơn một chút, để nhà này đừng tan vỡ.”
Anh đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống người mẹ sững sờ nằm trên giường bệnh, đôi mắt đỏ hoe, nhưng từng lời đều rõ ràng rành rọt.
“Nhưng con không ngờ, mẹ lại có thể dùng đồ giả vu oan cho con dâu mình. Mẹ định ép người ta đến chết sao?”
Anh hít một hơi thật sâu, như vừa đặt xuống được gánh nặng ngàn cân:
“Tiền phụng dưỡng mẹ, con sẽ không thiếu một đồng. Nhưng những chuyện khác, sau này… mẹ hãy tìm Thừa Nghiệp. Nó là đứa con mà mẹ luôn đặt trong tim, giờ cũng nên có trách nhiệm một chút.”
Tiếng khóc nghẹn của mẹ chồng kẹt lại nơi cổ họng, biến thành những tiếng nấc nho nhỏ khó thành lời.
Về đến nhà, tôi lấy chiếc vòng vàng thật ra, mang đi chế tác thành một chiếc khóa trường mệnh nhỏ xinh, tinh xảo.
Rồi tôi kể hết mọi chuyện cho Diệp Thừa Đức.
Từ cái chết oan khuất ở kiếp trước, đến từng bước tính toán sau khi sống lại.
Anh nghe mà sắc mặt từ kinh hãi chuyển sang tái nhợt, cuối cùng lặng lẽ hóa thành một tầng tro tàn u ám.
“Mẹ anh không chỉ ức hiếp em.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói bình thản:
“Bà ta muốn phá nát gia đình này, đập gãy xương cốt chúng ta, hút cạn giọt máu cuối cùng để nuôi dưỡng đứa con trai cưng của bà ta.”
“Trước kia anh luôn nói: nhịn một chút là qua. Nhưng Diệp Thừa Đức à, em đã nhịn cả một đời, thậm chí chết một lần rồi. Em không muốn nhịn nữa. Nếu anh vẫn nghĩ đó là mẹ, anh phải hiếu thuận, vậy thì… chúng ta đến đây là hết.”
Anh không nói gì, chỉ xé một miếng kẹo cao su, lặng lẽ nhai.
Từ khi tôi mang thai, anh đã bỏ thuốc.
Tối hôm đó, đèn trong phòng khách sáng đến rất khuya.
Hôm sau, anh gửi vào nhóm gia đình một tập tài liệu dài.
Là toàn bộ lịch sử giao dịch ngân hàng bao năm nay chúng tôi đã chuyển tiền cho mẹ chồng, từng khoản đều được liệt kê rõ ràng.
Sau mỗi lần chuyển khoản lớn, anh đều ghi chú thời gian cụ thể.
Mà những mốc thời gian ấy, kỳ lạ thay, luôn “trùng hợp” với việc nhà Thừa Nghiệp đổi xe mới, nhà mẹ đẻ của Lưu Hiểu Phương sửa sang lại, hay lúc cháu trai nhập học một trường mẫu giáo quốc tế đắt đỏ.
“Bao năm nay, tiền chuyển cho mẹ đều ở đây. Tiền đã đưa mẹ, mẹ tiêu thế nào con không quản được. Nhưng lòng người là thịt là máu.”
“Bổn phận phải làm, con không trốn tránh. Nhưng những chuyện khác, con bất lực rồi. Con là con cả, nhưng không phải là kẻ ngốc.”
Nhấn nút gửi xong, anh dứt khoát rời khỏi nhóm.
Về sau, chú út vẫn đón mẹ chồng xuất viện về ở cùng.
Dù sao thì bà cũng đã mất hết mặt mũi trong làng.
Ai ai cũng biết, số tiền tiết kiệm của bà cộng với tiền bòn rút từ vợ chồng tôi cuối cùng đều chảy về nhà họ.
Chỉ nghe nói, Lưu Hiểu Phương không còn cung kính như trước, sắc mặt cũng chẳng mấy dễ coi, nên ngày tháng của bà, sống chẳng mấy thoải mái.
Nhưng những điều đó, đã chẳng còn liên quan gì đến chúng tôi nữa.
Ngày con gái đầy tháng, tôi nhẹ nhàng đeo chiếc khóa trường mệnh ấy lên cổ con.
Ánh vàng dịu nhẹ áp lên làn da non nớt của đứa trẻ, nặng trĩu một cách ấm áp.
“Đẹp thật.” Tôi thì thầm, nắm lấy bàn tay bé xíu đang khua khoắng của con.
Chiếc khóa vàng trên cổ bé khẽ phập phồng theo nhịp thở, ánh lên dưới nắng ngoài cửa sổ, ấm áp và vững chãi.
HẾT