Trong mắt bà vẫn có nước mắt.

Nhưng sau nước mắt không còn là sự trống rỗng vỡ vụn của ban ngày.

Mà là một sự cứng rắn đang dần bùng cháy.

Tôi giải thích tình hình với cảnh sát.

Họ bảo chúng tôi giữ liên lạc qua điện thoại và bố trí lực lượng gần đó đến.

Trên đường đến phòng sinh hoạt cộng đồng, dì Vương luôn đi phía sau.

Dì mấy lần muốn nói, cuối cùng đều im lặng.

Mẹ đột nhiên dừng lại.

Bà quay đầu nói với dì Vương rằng sau này chị đừng nhiệt tình thay người khác trong chuyện của tôi nữa.

Dì Vương gật đầu, nước mắt rơi xuống.

Dì nói chị nhớ rồi.

Đèn phòng sinh hoạt vẫn sáng.

Cửa khép hờ.

Bên trong vọng ra giọng người đeo kính gọng vàng.

Ông ta nói rất nhiều người già không phải bị người ngoài làm tổn thương.

Mà là bị lòng chiếm hữu của con cái trói buộc.

Ông ta nói người già muốn theo đuổi hạnh phúc, con cái liền lôi căn nhà ra nói chuyện.

Ông ta nói chúng ta phải dạy người già giành lại quyền chủ động trong cuộc đời.

Bên trong vang lên tiếng vỗ tay.

Mẹ đứng ngoài cửa, sắc mặt dần trầm xuống.

Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa.

Mấy chục đôi mắt đồng loạt nhìn sang.

Trên màn hình lớn phía trước phòng sinh hoạt đang chiếu ảnh mẹ tôi.

Dưới bức ảnh viết một dòng chữ lớn.

Người già tái hôn bị con gái khống chế.

Tay mẹ run lên trong lòng bàn tay tôi.

Nhưng giây tiếp theo, bà tự mình bước vào.

18

Trong phòng sinh hoạt có hơn hai mươi người già đang ngồi.

Có người ở khu nhà chúng tôi.

Cũng có người ở mấy khu nhà lân cận.

Thấy mẹ bước vào, biểu cảm trên mặt họ rất phức tạp.

Có người đồng cảm.

Có người tò mò.

Cũng có người mang theo phán đoán đã được nhồi sẵn.

Người đeo kính gọng vàng đứng cạnh bục giảng.

Rõ ràng ông ta không ngờ mẹ thật sự sẽ đến.

Nhưng ông ta nhanh chóng khôi phục vẻ ôn hòa.

Dì đến đúng lúc lắm.

Ông ta nói.

Có những hiểu lầm nên nói rõ trước mặt mọi người là tốt nhất.

Mẹ không nhìn ông ta.

Bà nhìn bức ảnh trên màn hình.

Đó là bức ảnh chụp bà quàng khăn đỏ, đứng trước cửa Cục Dân chính.

Khi ấy trên mặt bà vẫn còn nụ cười.

Bây giờ nó bị phóng lớn trên màn chiếu như một vật chứng được người ta mang ra bêu riếu.

Mẹ hỏi.

Ai cho phép ông chiếu ảnh của tôi?

Người đeo kính cười.

Dì, chúng tôi đang giúp dì.

Con gái dì nói với bên ngoài rằng dì bị lừa, nhưng chúng tôi cũng phải nghe tiếng lòng của dì.

Nói xong, ông ta nhìn những người già phía dưới.

Mọi người nói có đúng không?

Có người bên dưới gật đầu.

Một bà cụ nói đôi khi con cái quả thực quản quá nhiều.

Một ông cụ khác nói căn nhà là của người già, không thể chuyện gì cũng nghe con cái.

Mẹ nghe nhưng không vội giải thích.

Bà chỉ chậm rãi đi đến hàng đầu.

Tôi theo sau bà, điện thoại vẫn luôn bật ghi âm.

Nhìn thấy điện thoại tôi, ánh mắt người đeo kính trầm xuống.

Ông ta đưa micro cho mẹ.

Dì cứ nói với mọi người đi.

Có phải dì tự nguyện qua lại với chú Trương không?

Có phải dì tự nguyện đưa tiền cho ông ấy không?

Có phải dì từng nghĩ đến chuyện đăng ký kết hôn không?

Ba câu hỏi giống như ba cây kim nhỏ.

Mỗi câu đều là thật.

Nhưng mỗi câu đều chỉ là một nửa sự thật.

Mẹ nhận micro.

Tay bà vẫn run.

Giọng cũng hơi khàn.

Tôi tự nguyện trò chuyện với ông ta.

Tôi tự nguyện nấu cơm cho ông ta.

Tôi cũng quả thực từng nghĩ đến chuyện đăng ký kết hôn.

Bên dưới lập tức vang lên tiếng bàn tán nhỏ.

Trong mắt người đeo kính có thêm vẻ đắc ý.

Ông ta vừa định mở miệng.

Nhưng mẹ nói tiếp.

Tuy nhiên, tôi không đồng ý để ông ta nhìn trộm mật khẩu rồi chuyển đi ba mươi nghìn.

Không đồng ý để ông ta lấy chìa khóa nhà tôi dẫn người đến xem nhà.

Không đồng ý để ông ta gửi ảnh giấy chứng nhận nhà của tôi cho môi giới.

Cũng không đồng ý để ông ta viết tôi thành một bà già dễ ra tay.

Bà lấy bản sao ấy từ trong túi ra.

Đó là ảnh tài liệu cảnh sát cho phép chúng tôi giữ lại.

Câu “dễ mềm lòng, có hai căn nhà” trên đó được bà khoanh bằng bút đỏ.

Bà giơ tờ giấy lên.

Mọi người nhìn cho rõ.

Bà nói.

Bọn họ không đến giúp chúng ta dưỡng già.

Bọn họ đang chọn người để ra tay.

Phòng sinh hoạt im lặng trong chốc lát.

Sắc mặt người đeo kính lạnh xuống.

Dì, cảm xúc của dì quá kích động.

Mẹ nhìn ông ta.

Bây giờ tôi rất tỉnh táo.

Ông đừng lại dùng lời tuổi cao không nhớ để chèn ép tôi.

Câu này vừa thốt ra, sắc mặt không ít người già bên dưới thay đổi.

Bởi vì họ cũng từng nghe những lời tương tự.

Tuổi đã cao.

Không hiểu thủ tục.

Con cái bận rộn.

Giao nhà cho người chuyên nghiệp.

Những lời ấy khoác lớp vỏ quan tâm, thật ra là muốn người ta giao ra gốc rễ cuối cùng của mình.

Tôi đi đến máy tính trình chiếu, mở một số ảnh chụp màn hình trong USB.

Bốn chữ Kế hoạch Hoàng hôn xuất hiện trên màn hình.

Người đeo kính lập tức lao tới định tắt máy.

Tôi chắn ông ta lại.

Ông ta nói đây là tài liệu kinh doanh.

Tôi nói đây là bằng chứng các người giăng bẫy.

Không biết người tóc đầu đinh xuất hiện từ đâu, đưa tay định đẩy tôi.

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng quát ngăn cản.

Hai cảnh sát bước vào.

Phòng sinh hoạt lập tức hỗn loạn.

Mặt người đeo kính hoàn toàn thay đổi.

Ông ta vẫn muốn giữ bình tĩnh.