Đây không phải sự ban phát, mà là một cuộc giao dịch công bằng.
“Được,” tôi gật đầu, “mình làm.”
“Tuyệt quá!” Tần Hiểu Nguyệt nhảy cẫng lên, “Mình gọi điện cho mẹ em mình ngay đây!”
Nhìn vẻ hớn hở của cô ấy, tôi chợt thấy những cái bánh mì lạnh lẽo suốt mấy tháng qua dường như không còn khó nuốt đến thế.
Đêm đó, lần đầu tiên tôi được nằm lên giường trước 12 giờ.
Tôi không ngủ ngay mà nhìn lên trần nhà.
Đến Kinh Thành, tôi luôn như một con sói đơn độc, toàn thân đầy gai, cảnh giác với bất kỳ ai tiếp cận.
Tôi cứ ngỡ mình không cần bạn bè, không cần sự giúp đỡ của bất kỳ ai.
Nhưng sự xuất hiện của Tần Hiểu Nguyệt như một tia sáng ấm áp chiếu vào thế giới băng giá và khép kín của tôi.
Cô ấy cho tôi biết, hóa ra trên đời này vẫn có những lòng tốt thuần khiết, không kèm theo bất kỳ điều kiện nào.
Điều này hoàn toàn khác với kiểu “lòng tốt” mang tính thao túng và cưỡng ép của mẹ tôi.
Có lẽ, thế giới này ngoài những giao dịch và tính toán lạnh lùng, vẫn tồn tại những điều ấm áp thực sự.
Tôi khẽ nói với chính mình: “Cảm ơn cậu, Tần Hiểu Nguyệt.”
09
Hiệu quả làm việc của Tần Hiểu Nguyệt cực kỳ cao.
Ngày hôm sau, cô ấy đưa tôi đến nhà cậu em họ.
Đó là một căn hộ cao cấp rộng lớn, trang trí lộng lẫy.
Bố mẹ cậu em đón tiếp tôi vô cùng nhiệt tình, đặc biệt là khi xác nhận tôi là “thủ khoa của tỉnh”, ánh mắt họ nhìn tôi như nhìn thấy cứu tinh.
Cậu em họ tên là Tôn Hạo, một thiếu niên nhuộm tóc màu xám khói, đeo khuyên tai, vẻ mặt bất cần đời.
Lần đầu gặp mặt, cậu ta nhìn tôi bằng nửa con mắt, vẻ mặt hiện rõ sự “không phục” và “cô làm được gì tôi”.
Tôi không phí lời với cậu ta.
Tôi trực tiếp lấy ra một đề thi toán năm ngoái, đặt trước mặt cậu ta.
“Một tiếng rưỡi, làm xong đề này. Để tôi xem cậu tệ đến mức nào.”
Lời mở đầu của tôi khiến cậu ta sững sờ.
Trong một tiếng rưỡi tiếp theo, trong phòng chỉ có tiếng vò đầu bứt tai của cậu ta và tiếng lật sách bình thản của tôi.
Kết quả không ngoài dự đoán, đề 150 điểm, cậu ta chỉ được 58.
“Còn cứu được,” tôi nhìn tờ giấy, thản nhiên đưa ra chẩn đoán.
“Từ hôm nay, mọi hoạt động giải trí đều bị hủy bỏ. Kế hoạch học tập tôi đưa ra phải được thực hiện tuyệt đối. Không làm được, tôi sẽ nghỉ việc.”
Sự cứng rắn và chuyên nghiệp của tôi đã trấn áp được Tôn Hạo, và cả bố mẹ cậu ta.
Cứ thế, tôi chính thức bắt đầu sự nghiệp gia sư với mức lương 500 ngàn một giờ.
Cuộc sống của tôi theo đó thay đổi chóng mặt.
Tôi bỏ hết các công việc làm thêm lặt vặt, dồn toàn lực vào việc học và dạy cho Tôn Hạo.
Số dư trong thẻ ngân hàng lần đầu tiên tăng lên một cách rõ rệt.
Tôi không còn phải tính toán từng bữa ăn, thậm chí còn dư dả để mua cho mình hai bộ quần áo mới.
Khi ngồi trong thư viện mà không còn phải lo lắng tối nay phải ra đường lạnh giá phát tờ rơi, tôi mới thực sự cảm nhận được rằng tiền bạc mang lại không chỉ là sự đầy đủ về vật chất, mà còn là sự thong dong và cảm giác an toàn về tinh thần.
Mối quan hệ giữa tôi và Tần Hiểu Nguyệt ngày càng tốt lên.
Cô ấy kéo tôi đi mua sắm, giới thiệu cho tôi nhiều loại mỹ phẩm, đưa tôi đi ăn những món tôi chưa từng được thử.
Mỗi khi tôi định gọi món rẻ nhất vì tiết kiệm, cô ấy sẽ bá đạo giật lấy menu và gọi một bàn toàn những món cô ấy cho là ngon.
“Đừng khách sáo với mình, bữa này mình mời! Đợi sau này cậu thành đại phú bà thì mời lại mình là được!” Cô ấy luôn cười hì hì như vậy.
Dưới sự ảnh hưởng của cô ấy, bộ áo giáp băng giá trong tôi dường như tan chảy một góc.
Những ngày tháng bình yên và sung túc cứ thế trôi qua.
Tôi cứ ngỡ những con người và sự việc trong quá khứ đã hoàn toàn bị bỏ lại phía sau.
Cho đến ngày hôm đó, tôi gặp lại Chu Vũ.
Đó là một buổi chiều cuối tuần, tôi vừa từ nhà Tôn Hạo ra, chuẩn bị về trường.