Cửa phòng đóng lại. Họ hàng tản đi như ong vỡ tổ, không một ai dám ngẩng đầu nhìn tôi. Cuối cùng chỉ còn lại bố tôi.

**9.**

“Nguyệt Nguyệt—” Giọng ông ta khàn đặc, vỡ vụn. Ông ta loạng choạng bước về phía tôi. “Nguyệt Nguyệt, bố… bố thực sự không biết…”

Tôi vô cảm nhìn ông ta. “Ông nói ông không biết. Nhưng tôi đã nói với ông rồi.”

Ông ta ngẩn ra.

“Năm mười tuổi, khi ông đi làm về, tôi đã chặn ông ở cửa. tôi nói Trần Phương không muốn tôi học, bà ta mua máy chơi game cho tôi , không cho tôi đọc sách. Trong phòng em gái có tập đề thi Olympic Toán, nhưng tôi thì không.”

Môi ông ta run rẩy. “Ông tát tôi một cái. Ông nói tôi vô ơn, nói Trần Phương đối xử với tôi tốt hơn cả con ruột, ông bắt tôi về phòng hối lỗi, không nhận sai thì không được ăn cơm.”

Tôi xắn tay áo trái lên. Ở mặt trong cẳng tay có một vết sẹo trắng mờ. “Đêm đó tôi không hối lỗi, tôi dùng dao rọc giấy rạch một đường lên tay. tôi tự nhủ với lòng mình, từ nay về sau, đừng bao giờ dễ dàng cầu cứu bất kỳ ai.”

Bố tôi lảo đảo như bị một cú đấm mạnh vào ngực.

“Lần thứ hai.” Tôi không dừng lại, “tôi phát hiện sữa mỗi tối Trần Phương cho tôi uống có pha thuốc an thần. tôi một lần nữa lấy hết can đảm tìm ông, ông nhớ ông đã nói gì không?”

Mặt ông ta trắng bệch. “Ông mắng tôi nhỏ tuổi mà tâm địa độc ác, nói Trần Phương tốt với tôi như vậy mà tôi lại bịa chuyện để vu khống bà ta.”

Giọng tôi bình thản như đang kể chuyện của ai khác. “Từ đó về sau, tôi thà mỗi ngày nôn ra hết, họng gần như rách toạc, cũng không bao giờ nói với ông thêm một lời nào.”

Nước mắt bố tôi cuối cùng cũng rơi xuống. Tôi nhìn ông ta, trong mắt không có hận thù, chỉ có một sự trống rỗng sau khi đã vắt kiệt mọi cảm xúc.

“tôi luôn nhận ra ông thiên vị Hồ Hân, nhưng tôi chưa bao giờ làm loạn, ông biết tại sao không?”

Ông ta ngẩng phắt đầu lên. “tôi biết Hồ Hân là con ruột của ông và Trần Phương.”

“Ông kết hôn với mẹ tôi thực ra là vì nhắm vào những căn nhà của bà, ông chưa bao giờ thực sự cắt đứt với Trần Phương.”

“tôi chỉ luôn nghĩ, một kẻ cặn bã như ông, sao có thể xứng với mẹ tôi ?”

Đầu gối bố tôi khuỵu xuống, cả người quỳ rạp dưới đất. “Nguyệt Nguyệt… bố sai rồi… bố thực sự sai rồi…”

Tôi im lặng hồi lâu, không đỡ ông ta dậy. “Sau này trách nhiệm phụng dưỡng mà tôi phải gánh vác, tôi sẽ không thiếu một xu. Nhưng ngoài ra—không còn gì nữa.”

Tôi quay người bước ra cửa. Tôi chuyển ra khỏi căn nhà đó.

Một tuần sau, giấy báo nhập học của đại học Thanh Bắc gửi đến. Bên trong có kẹp một tấm thiệp màu vàng nhạt, với những dòng chữ viết tay nắn nót:

“Bạn Hồ Nguyệt, em đã một mình bước qua đêm tối mịt mùng nhất. Chặng đường phía trước, Thanh Bắc sẽ đồng hành cùng em.”

Tôi áp tấm thiệp vào ngực, áp thật lâu.

Buổi tối, dì Trương đến. Dì mang theo một túi rau lớn, bận rộn trong bếp suốt hai tiếng. Trên bàn ăn, dì đọc giấy báo nhập học của tôi nhiều lần.

“Nguyệt Nguyệt, con không biết dì đã đợi ngày này bao lâu đâu.” Dì mắt rớm lệ, “Mẹ con là bạn thân nhất của dì, ngày bà ấy đi, dì đã thề nhất định phải điều tra ra sự thật, nhất định phải bảo vệ con cho bằng được.”

“Nguyệt Nguyệt, chúng ta làm được rồi.”

**10.**

Một tuần sau nữa, vụ án của Trần Phương được tuyên án.

Trần Phương vì tội cố ý giết người, đầu độc kéo dài, lừa đảo chưa thành, nhiều tội danh cộng dồn, bị tuyên án chung thân. Cả đời này bà ta sẽ phải ở trong tù.

Em gái Trần Lan vì tham gia lừa đảo và mưu sát, bị tuyên án ba năm tù.

Hồ Hân vì biết mà không báo, tham gia lừa đảo chưa thành, bị hủy kết quả thi đại học năm đó và bị cấm thi trong vòng ba năm. Nó cố gắng livestream kể khổ trên mạng, nhưng dưới phần bình luận toàn là những lời chửi bới. Cuối cùng, nó suy sụp tinh thần, mắc chứng phân liệt nghiêm trọng và được