Ôn Hân lẩm bẩm: “Tại sao, bà ấy lại đi tìm con mình, còn bố mẹ thì không.”
“Hân Hân à, em trai con còn nhỏ, không thể thiếu bố mẹ được.” Bà Ôn khẩn cầu, “Đừng sợ, cảnh sát sắp đến rồi.”
Ôn Hân chậm rãi đứng dậy, dễ dàng thoát khỏi dây trói: “Kẻ bất hạnh chỉ có tôi.”
Được rồi, vở kịch lớn này kết thúc tại đây. Tôi leo xuống lan can, phủi bụi, chuẩn bị qua cởi trói cho Uyển Thi. Lúc này biến cố xảy ra. Ôn Hân đột ngột lao đến bên Uyển Thi, cướp lấy con dao găm của một tên bắt cóc, kề vào cổ Uyển Thi.
Uyển Thi bị trói tay, chỉ có thể bị cô ta kéo cổ ra sau. “Đừng động vào con bé!” Tôi bước lên vài bước.
Con dao lập tức cứa rách da cổ Uyển Thi, máu chảy dài. “Đừng qua đây.” Ôn Hân vừa cười vừa khóc, “Đừng qua đây.” Cô ta kéo theo Uyển Thi nhích dần ra phía lan can. Chỉ cần cô ta ngả người ra sau, cô ta sẽ kéo theo Uyển Thi cùng rơi xuống.
Ba tên bắt cóc ngơ ngác: “Không phải chứ chị gái, chúng tôi không chơi nữa.”
“Muốn kéo một người theo thì chọn tôi đây này.” Tôi cố gắng bình tĩnh khuyên ngăn.
Ôn Hân nhìn tôi, rồi nhìn vợ chồng nhà họ Ôn: “Nghèo tôi sống không tốt, giàu tôi cũng không tốt. Tôi đã phá hỏng mọi thứ. Lý Uyển Thi, tại sao cô lại may mắn như vậy?”
Nói xong, Ôn Hân không ngần ngại ngả người ra sau, kéo theo Uyển Thi cùng rơi xuống vực sâu. Tay Uyển Thi ngay trước mắt tôi. Tôi chộp lấy, nhưng rồi bàn tay con lại tuột khỏi lòng bàn tay tôi. Chỉ một chút nữa thôi, tại sao luôn là một chút nữa?
“Con tôi!” Tôi không suy nghĩ, leo lên lan can rồi nhảy theo. Gió rít gào, dường như mang theo cả tiếng khóc của Uyển Thi.
【 Ting — 】
【 Hành động của ký chủ sẽ làm lộ thân phận, xác định không? 】
“Xác định, đây là phản xạ bản năng của cơ thể. Hệ thống, tôi chấp nhận hình phạt vì không hoàn thành nhiệm vụ.”
【 Tối đa mười giây. 】
Giây tiếp theo, thời gian ngưng đọng. Uyển Thi đang rơi lơ lửng giữa không trung. Trong ánh mắt kinh ngạc của con, tôi nắm chặt tay con.
“Con biết khi sinh con mẹ đã nghĩ gì không? Mẹ muốn con sống thọ trăm tuổi.”
Uyển Thi nhẩm theo: “Sống thọ trăm tuổi.”
Ôn Hân bên cạnh trợn tròn mắt: “Chuyện này là sao, bà là ma!”
Tôi lập tức tát cho cô ta hai cái. Sau đó túm tóc cô ta lao xuống, cuối cùng cả ba người rơi xuống một tấm đệm khí dày đã được chuẩn bị sẵn. Đám đông đang đóng băng, giây tiếp theo bắt đầu cử động.
Ôn Hân chỉ vào tôi: “Bà ta là yêu quái, a a a!” Tôi cảm thấy mình rất vô tội.
Sau đó, tin tức ba người rơi từ tòa nhà 100 tầng xuống mà không hề hấn gì bùng nổ truyền thông. Ôn Hân ngồi tù, ba kẻ giả làm bắt cóc cũng ngồi tù. Nhà họ Ôn rơi vào scandal, cổ phiếu sụt giảm, phá sản. Tất nhiên, đó là chuyện sau này.
### Chương 19
Sau chuyện đó, Uyển Thi ở một mình một ngày. Vào một buổi chiều nắng đẹp, con bé đến phòng tôi.
“Mẹ không phải là mẹ của con, đúng không?”
Tôi không biết trả lời thế nào. Tay con đưa ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào trán, lông mày, mũi và miệng tôi. Con nâng niu đến thế. Động tác nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ một giấc mộng đẹp.
“Mẹ của con là một người phụ nữ bình thường, bà đã đi qua sương gió và khắp bốn phương tám hướng, đi một cách gian nan như vậy. Bà không có siêu năng lực như mẹ, không điềm tĩnh, không biết mưu tính như mẹ. Bà ấy ở đâu, làm sao con tìm thấy bà ấy đây.”
Tôi thấy nỗi u sầu trong mắt Uyển Thi, nắm lấy tay con đặt lên tim mình.
“Tôi là thật, tình yêu cũng là thật. Trái tim này vì con mà đập. Tôi đến vì những tiếc nuối của bà ấy, con có thể tìm thấy bà ấy trong những cuốn nhật ký này.”
Ngày… tháng… năm…
Cuối cùng cũng săn được vé concert của Uyển Thi, vui quá. Tiếc là ngồi hàng sau, Uyển Thi không thấy mình. Không sao, mình thấy con là được.
Ngày… tháng… năm…