“Anh nghĩ thông rồi. Nếu muốn ở bên em thì phải rời xa gia đình gốc của anh. Năm đó vì anh mà em tới thành phố H.”

“Bây giờ cũng đến lượt anh. Thiên Thiên, chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không?”

Anh nhìn tôi, đôi mắt vẫn sáng lấp lánh.

Nhưng tôi đã không còn rung động như ngày trước. Tôi cười:

“Ai nói muốn bắt đầu lại với anh?”

Anh sững người.

“Em đã chia tay anh rồi. Từ khoảnh khắc anh biết mẹ mình lấy tiền của em đi trả nợ cho em trai nhưng lại lựa chọn im lặng, em đã chia tay anh.”

“Thiên Thiên… anh…”

“Đừng nói gì về nỗi khổ của anh. Sau đó em vẫn cho anh cơ hội. Em thậm chí hạ mình cầu xin anh ở rể, còn anh thì sao! Do dự hết lần này đến lần khác, cuối cùng còn nói tuyệt đối không ở rể. Anh đã lựa chọn rồi, bây giờ còn cần gì tới đây làm bộ làm tịch!”

Tôi đứng dậy:

“Anh Diêu Hải, nếu anh muốn mua nhà thì trực tiếp liên hệ với môi giới của tôi. Nếu không có ý định mua thì đừng lãng phí thời gian của nhau.”

Tôi cầm túi lên, quay người rời đi.

Sau lưng là tiếng Diêu Hải gọi với theo, nhưng tôi không nghe lọt một câu nào.

11

Cuối cùng căn nhà của tôi vẫn được Diêu Hải mua, với giá cao hơn thị trường hai mươi phần trăm.

Bạn bè đều hỏi tôi có phải vẫn còn tình cảm với Diêu Hải không.

Tôi cười khổ:

“Các cậu nghĩ nhiều rồi, ai lại đi gây khó dễ với tiền chứ.”

Tôi nghe bạn bè nói Diêu Hải đã đi.

Anh ra nước ngoài.

Anh dùng tiền bán công ty để tới UA học MBA.

Trước khi đi, anh mượn điện thoại người khác gọi cho tôi một cuộc.

“Thiên Thiên, anh biết em sẽ không tha thứ cho anh, nhưng anh sẽ chờ em. Anh đã chuẩn bị một triệu hai trăm nghìn, đặt trong ngăn kéo ở phòng, mật khẩu là ngày sinh của em. Số tiền đó là thứ anh từng hứa cho em, bất kể em có lấy anh hay không, số tiền đó vẫn là của em. Căn nhà kia, mẹ và em trai anh không biết. Chỉ cần em muốn quay lại thành phố H thì bất cứ lúc nào cũng có thể về đó ở. Anh xin lỗi…”

Tôi nghe thấy phiền, trực tiếp cúp máy.

Diêu Hải đã trở thành quá khứ của tôi, tôi không muốn quay đầu.

Tôi tới công ty của cha làm việc, đảm nhận mảng tiếp thị mà tôi giỏi nhất.

Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, doanh nghiệp dân sinh lâu năm của cha được tôi áp dụng cách làm mới, doanh số thương mại điện tử cao hơn bán trực tiếp ba mươi phần trăm.

Mỗi ngày tôi đều bận tối mắt tối mũi.

Những chuyện tồi tệ của nhà họ Diêu tôi đã quên sạch từ lâu.

Hôm đó, thư ký nói dưới tầng có người tìm tôi, là một phụ nữ trung niên.

Tôi thấy kỳ lạ nên xuống dưới.

Người tới lại là Kim Thải Lan.

So với nửa năm trước, bà gầy đi rất nhiều, da cũng đen hơn không ít.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, bà lập tức lao tới. May mà vệ sĩ nhanh tay cản lại.

Một tiếng quát lớn vang lên:

“Bà định làm gì!”

Kim Thải Lan bị dọa lùi hai bước, lắp bắp lên tiếng:

“Thiên Thiên, dì không liên lạc được với Tiểu Hải, con có thể giúp dì không?”

“Tôi không có cách liên lạc với Diêu Hải. Chúng tôi đã chia tay từ lâu rồi.”

Bà lúng túng xoa hai tay vào nhau.

“Con có thể cho dì vay chút tiền không? Con yên tâm, dì nhất định sẽ trả.”

Tôi chẳng buồn để ý:

“Bảo vệ, mời bà ấy ra ngoài.”

Mấy bảo vệ cao lớn lập tức bước tới định kéo bà đi.

Bà hét lên:

“Các người làm gì! Tôi chỉ tới vay tiền thôi!”

Mấy bảo vệ không ai để ý, kéo bà ra ngoài.

Bà đột nhiên hét lớn:

“Đừng động vào tôi! Cô ép con trai lớn của tôi bỏ nhà đi, bây giờ tôi già rồi không nơi nương tựa thì cô phải lo cho tôi! Cô không cho tôi vay tiền, tôi sẽ chết ở đây!”

Không biết từ lúc nào trong tay bà đã xuất hiện một con dao, đang kề vào cổ mình.

Mấy bảo vệ đều không dám bước lên.

Tôi lại đứng nguyên tại chỗ nhìn bà, khóe môi cong lên:

“Vậy bà chết đi.”

Bà sững người.

“Tô Thiên Thiên, sao cô có thể không có lương tâm như vậy! Nếu không phải Diêu Lãng lại đâm người, phải bồi thường năm trăm nghìn, cô tưởng tôi sẽ tới cầu xin cô sao?”

Tôi nhìn bà rồi đột nhiên bật cười:

“Lại đâm người? Là lại đánh bạc chứ gì.”

Bà lập tức ngẩng đầu nhìn tôi. Tôi nhìn thẳng vào bà không chớp mắt.

“Bà không cần diễn nữa. Ngay ngày tôi kết hôn, bà đã lấy tiền sính lễ của tôi đi trả nợ cờ bạc cho con trai thứ. Con trai lớn của bà bỏ đi là vì không muốn tiếp tục bị hai người hút máu. Bà thiên vị con thứ, thậm chí không tiếc phá hỏng đám cưới của con trai lớn!”

“Rốt cuộc ai đã hủy hoại Diêu Hải, trong lòng bà hiểu rõ hơn tôi.”

“Bà muốn tự sát thì cứ tự sát. Dù sao chỗ tôi camera ở khắp nơi, bà có chết cũng không thể đổ lên đầu tôi.”

“Hơn nữa, bà tưởng bà chết rồi thì những kẻ đòi nợ sẽ không tới nhà tìm con trai thứ của bà sao?”

Hai mắt bà đỏ ngầu:

“Cô!”

Tôi hoàn toàn không dao động, còn bảo thư ký trực tiếp báo cảnh sát.

Trước khi cảnh sát đến, bà lén lút bỏ chạy.

12

Sau đó, người nhà họ Diêu không xuất hiện nữa.

Nghe nói Kim Thải Lan vì trả nợ cờ bạc cho Diêu Lãng mà bán cả nhà.

Nhưng vẫn không trả hết được. Diêu Lãng vứt lại đống hỗn độn cho Kim Thải Lan rồi không biết chạy đi đâu.

Còn Diêu Hải, nghe nói anh trực tiếp đổi quốc tịch, đổi cả họ tên, hoàn toàn cắt đứt quan hệ với nhà họ Diêu.