Diệp Uyển lạnh lùng nhìn bà: “Ý mẹ là con phá hoại quan hệ giữa hai mẹ con mẹ sao? Mẹ nuôi, mẹ nói vậy là không đúng rồi. Nếu không phải con vẫn luôn ở bên con gái mẹ, với tính cách của cô ta, chắc đến bạn cũng chẳng kết nổi! Mẹ không những không cảm ơn con, lại còn trách con?”
“Con…”
Mẹ Ôn cảm thấy không thể nói chuyện với cô ta thêm nữa, bà đưa tay ra: “Đưa tấm séc cho mẹ, mẹ muốn về nhà.”
“Đưa cho mẹ làm gì? Năm triệu này là tiền bồi dưỡng của con! Nếu không phải vì cô ta, con sẽ không bị tai nạn, con của con cũng sẽ không chết.”
“Uyển Uyển!”
“Mẹ nuôi, chỉ chút tiền này đã đuổi mẹ đi, mẹ thật sự cam lòng sao? Ngày mai con lại đi cùng mẹ tìm cô ta, bắt cô ta đưa đủ tiền dưỡng già cho mẹ!”
“Con muốn làm gì?”
Nhìn bộ dạng Diệp Uyển lúc này, mẹ Ôn có chút sợ hãi.
Bà càng hối hận vì sao mình lại vì một người phụ nữ không có chút quan hệ máu mủ nào với mình mà làm quan hệ với con gái ruột thành ra thế này.
“Mẹ nuôi, con là vì tốt cho mẹ. Nếu cô ta đã cắt đứt quan hệ với mẹ, sau này con sẽ chăm sóc mẹ như con gái ruột. Nhưng con chăm sóc mẹ thì cũng cần tiền chứ? Ngày mai, chúng ta đi tìm Ôn Dĩ Ninh đòi tiền!”
Mẹ Ôn cảm thấy cô ta đã hết thuốc chữa, cũng không để lời cô ta trong lòng.
Bà đến phòng bệnh của Cố Thanh Ngật.
Cố Thanh Ngật vốn đang ủ rũ, vừa nhìn thấy bà lập tức có tinh thần.
“Mẹ, mẹ tới rồi? Dĩ Ninh đâu? Cô ấy có đi cùng mẹ không?”
Mẹ Ôn khó xử lắc đầu: “Không. Dĩ Ninh nói nó đã ly hôn với con, không muốn còn bất kỳ quan hệ nào với con nữa.”
Cố Thanh Ngật suy sụp cúi đầu, lẩm bẩm: “Cô ấy thật sự… tuyệt tình đến vậy sao?”
“Thanh Ngật, con đừng trách con gái mẹ tuyệt tình. Nó biến thành như bây giờ đều do các con hại. Con mất một chân cũng là tự chuốc lấy. Nếu không phải con ở bên Diệp Uyển, con gái mẹ cũng sẽ không đòi cắt đứt quan hệ mẹ con với mẹ. Bây giờ mẹ thật sự rất hối hận. Lúc trước mẹ không nên giúp các con giấu nó, mẹ nên kiên định đứng về phía con gái mình.”
“Hôm nay mẹ tới chỉ để nói với con, sau này mẹ sẽ không giúp con tìm con gái mẹ nữa. Hai đứa đã ly hôn, mẹ cũng không còn là mẹ con nữa. Sau này chúng ta là người xa lạ. Chuyện giữa con và Diệp Uyển, mẹ cũng không muốn quản nữa.”
Bà xoay người rời đi, vừa lúc chạm mặt mẹ Cố.
Hai người phụ nữ nhìn nhau một cái, cuối cùng vẫn không nói gì.
Mẹ Ôn đi rồi, mẹ Cố đặt bát xuống đầu giường.
“Thanh Ngật, đừng dây dưa với Dĩ Ninh nữa. Con bé là một cô gái tốt, con đừng làm tổn thương nó thêm nữa.”
“Mẹ!”
Cố Thanh Ngật ôm mặt, khóc đến không thể kiềm chế.
“Nhưng con thật sự hối hận rồi. Con phát hiện người con yêu chỉ có cô ấy, con thật sự rất nhớ cô ấy!”
“Mẹ biết, mẹ đều biết! Nhưng hai đứa đã ly hôn rồi, bây giờ con lại thành ra thế này, con còn mặt mũi nào dỗ nó quay lại? Thôi đi Thanh Ngật.”
“Không, mẹ, con nhất định phải dỗ Dĩ Ninh quay về. Trước đây là con sai, con sẽ không tái phạm nữa. Chỉ cần cô ấy cho con thêm một cơ hội.”
Khi anh nói câu này, anh không biết Diệp Uyển đang đứng ngoài cửa nghe lén.
Không ngờ đến bây giờ anh vẫn chưa hết hy vọng với Ôn Dĩ Ninh. Cô ta siết chặt nắm tay, trong mắt đầy hận ý.
“Cố Thanh Ngật, biết chân anh bị mất, tôi cũng chưa từng nghĩ sẽ bỏ anh. Vậy mà anh còn nhớ đến Ôn Dĩ Ninh, vậy đừng trách tôi không khách sáo với cô ta! Bây giờ cô ta là nhà thiết kế lừng danh phải không? Vậy tôi sẽ hủy hoại cô ta hoàn toàn!”
Chương 20
Tập đoàn Lâm thị, năm giờ chiều.
Nhân viên lần lượt tan làm, lúc đó Ôn Dĩ Ninh mới vừa đến.
Khu vực làm việc đã không còn ai, chỉ có phía văn phòng tổng giám đốc vẫn thấp thoáng truyền ra tiếng người nói chuyện.
“Phương án này cứ chốt như vậy, không còn việc gì thì tan làm đi.”
“Vâng, Tổng giám đốc Lâm, vậy chúng tôi đi trước.”
Một nhóm người đẩy cửa, từ văn phòng tổng giám đốc đi ra.
Nhìn thấy Ôn Dĩ Ninh, ai nấy đều trợn to mắt.
“Đây là Ôn Dĩ Ninh? Nina đó sao?”
“Wow, ngoài đời còn đẹp hơn trên tivi!”
“Sau này cô ấy sẽ là cố vấn thiết kế của Tập đoàn Lâm thị chúng ta? Vậy chẳng phải sau này công ty muốn lấy mảnh đất nào thì có thể lấy mảnh đất đó sao?”
“Chào cô Ôn!”
Mọi người đều nhiệt tình chào Ôn Dĩ Ninh. Cô mỉm cười gật đầu: “Chào mọi người, tôi đến tìm Tổng giám đốc Lâm của các bạn.”
“Tổng giám đốc Lâm à, anh ấy đang chờ cô trong văn phòng.”
Sau khi Ôn Dĩ Ninh đi vào, vẫn còn nghe thấy nhân viên phía sau nhỏ giọng bàn tán.
“Sau giờ làm, Tổng giám đốc Lâm còn đặc biệt thay một bộ quần áo, mọi người có phát hiện không?”
“Hình như có, còn làm tóc nữa.”
“Tôi còn tưởng tối nay anh ấy phải gặp khách, hóa ra là gặp cô Ôn. Xem ra tổng giám đốc của chúng ta có chút ý nghĩ không bình thường với cô Ôn rồi.”
“Không nói chuyện khác, hai người họ nhìn thật sự rất xứng đôi.”
Họ bàn tán sôi nổi, mày Ôn Dĩ Ninh nhíu chặt. Không ngờ lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Lâm thị cũng nhiều chuyện như vậy.
“Đến rồi.”
Thấy cô tới, Lâm Yến Từ lập tức đứng dậy khỏi ghế, đi đến sofa ngồi xuống.
“Ngồi đi.”
“Xin lỗi, tôi bận đến giờ mới xong, làm chậm giờ tan làm của anh.”
“Tôi không vội, dù sao tan làm rồi cũng chỉ có một mình.”