“Những lời Na Na nói chính là điều con muốn nói. Mẹ, hôm nay con nói cho rõ. Nếu mẹ vẫn muốn nhận Uyển Uyển làm con gái nuôi, con không cản mẹ. Nhưng từ nay về sau, con không còn là con gái mẹ nữa. Sau này chúng ta không có bất kỳ quan hệ gì. Mẹ cũng không cần đến tìm con nữa! Cho dù mẹ thật sự đến tìm, con cũng sẽ không gặp mẹ!”
Mẹ Ôn sững người, hốc mắt cũng đỏ lên: “Dĩ Ninh, sao con có thể nói như vậy? Mẹ là mẹ con mà!”
“Nhưng những gì mẹ làm không giống mẹ con, càng giống kẻ thù hơn.”
Ôn Dĩ Ninh nhìn bà, từng chữ từng chữ nói: “Chọn đi, chọn con hay Diệp Uyển?”
“Dĩ Ninh, sao con có thể ép mẹ vào lúc này? Uyển Uyển vừa mất con, nếu mẹ không chăm sóc nó, một mình nó phải làm sao?”
“Đủ rồi, đừng nói nữa.”
Ôn Dĩ Ninh ngắt lời bà: “Người đâu!”
Vệ sĩ lập tức đi vào: “Tổng giám đốc Ôn.”
“Đưa bà ấy ra ngoài. Sau này không có sự cho phép của tôi, không được cho bà ấy vào.”
“Vâng!”
Vệ sĩ lập tức đi đến bên mẹ Ôn, trầm giọng nói: “Mời.”
“Không, Dĩ Ninh, con nghe mẹ nói. Thanh Ngật thật sự vẫn yêu con. Con cùng mẹ đến bệnh viện nhìn nó một chút đi, chỉ một cái cũng được. Làm người không thể vô tình như vậy!”
Nghe câu này, Ôn Dĩ Ninh bật cười.
“Rốt cuộc là con vô tình hay các người vô tình? Anh ta ngoại tình, có con với bạn thân của con. Bây giờ bị tai nạn còn trông chờ con đi thăm? Thật sự quá nực cười! Dì à, bây giờ xin dì lập tức rời khỏi đây, đừng đến tìm tôi nữa, nếu không tôi thật sự sẽ báo cảnh sát.”
Tiếng “dì” này khiến mẹ Ôn sững sờ: “Con gọi mẹ là gì?”
Chương 18
“Dì.”
Ôn Dĩ Ninh lại gọi một tiếng: “Nếu dì đã chọn Diệp Uyển, từ nay về sau dì không còn là mẹ tôi nữa. Tôi gọi dì một tiếng dì, chắc cũng hợp lý chứ.”
Nói rồi, cô lại viết một tấm séc năm triệu tệ, đưa cho bà.
“Bao nhiêu năm nay dì nuôi tôi, cũng tốn không ít công sức. Ở đây có năm triệu tệ, coi như tôi báo đáp công ơn nuôi dưỡng. Sau này chúng ta không còn quan hệ gì nữa!”
Dứt lời, bảo vệ đã kéo mẹ Ôn ra ngoài.
Mẹ Ôn nhìn tấm séc trong tay, đau đớn tột cùng.
“Đừng, Dĩ Ninh, đừng! Con không thể đối xử với mẹ như vậy, Uyển Uyển là bạn tốt của con mà, mẹ thật sự không muốn nhìn các con thành ra thế này!”
“Các người đừng chạm vào tôi, buông tôi ra, đó là con gái tôi!”
Giọng mẹ dần xa, sức lực toàn thân Ôn Dĩ Ninh như bị rút sạch.
Cô ngã ngồi xuống sofa, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Lý Na nhìn cảnh này, không nhịn được cảm thán: “Trời ạ, con tiện nhân Diệp Uyển đó cho mẹ cậu uống bùa mê gì vậy? Vì cô ta mà ngay cả con gái ruột cũng không cần!”
“Chắc là bị ma ám thôi. Sau này bà ấy không còn là mẹ tớ nữa, cậu cũng không cần quan tâm đến bà ấy.”
“Được, được.”
Lý Na giơ ngón cái với cô: “Quả nhiên là nữ cường nhân đô thị thời đại mới! Khâm phục! À đúng rồi nữ cường nhân, Tổng giám đốc Lâm hẹn cậu hôm nay tới công ty anh ấy, nói có một dự án thiết kế mới cần cậu kiểm tra.”
“Giúp tớ hẹn năm giờ chiều đi, trong tay tớ còn chút việc chưa xử lý xong.”
“Nhưng Lâm thị năm giờ là tan làm.”
“Vậy hẹn ngày mai.”
Lý Na biết tính cô nên không tiếp tục khuyên nữa, chỉ làm một động tác OK.
“Được, tớ đi trao đổi giúp cậu!”
Mẹ Ôn ở ngoài cửa studio rất lâu. Thấy Ôn Dĩ Ninh từ đầu đến cuối vẫn không chịu ra gặp mình, bà đành rời đi.
Trở lại bệnh viện, Diệp Uyển đang ngồi trên ghế khóc.
Má cô ta vẫn sưng đỏ, sắc mặt cả người rất khó coi.
“Uyển Uyển, sao con còn chưa nghỉ ngơi?”
“Mẹ đi đâu vậy?”
Diệp Uyển đầy vẻ không vui: “Mẹ có biết hôm nay con vẫn luôn chờ mẹ mang canh gà tới không? Chẳng phải mẹ nói sẽ mang canh gà cho con bồi bổ sao? Canh gà đâu?”
“Canh gà… đưa cho Dĩ Ninh uống rồi.”
“Cái gì?”
Diệp Uyển lập tức nổi điên: “Mẹ mang canh gà cho Ôn Dĩ Ninh? Mẹ có nhầm không vậy? Mẹ đã nói sẽ cho con uống mà! Nói gì là thương con nhất, kết quả thì sao? Cuối cùng vẫn đi thương con gái mẹ! Tất cả mọi người đều giống nhau, đều thích Ôn Dĩ Ninh!”
“Con đừng kích động.”
Mẹ Ôn muốn khuyên cô ta nhưng phát hiện mình không biết nên nói gì.
“Mẹ đi tìm Dĩ Ninh chỉ vì muốn nó tới gặp Thanh Ngật.”
Diệp Uyển căng thẳng nhìn bà: “Vậy cô ta nói sao?”
“Nó đưa cho mẹ một tấm séc, nói muốn cắt đứt quan hệ với mẹ, bảo sau này mẹ cứ nhận con làm con gái.”
Mẹ Ôn bất lực đặt tấm séc lên bàn. Diệp Uyển lập tức nắm lấy, nhìn thấy con số phía trên thì cười lạnh: “Năm triệu? Theo con biết, cô ta ly hôn với Cố Thanh Ngật ít nhất cũng lấy được năm tỷ tệ, vậy mà chỉ cho mẹ năm triệu?”
“Đó là tiền của nó, mẹ không muốn.”
Mẹ Ôn lắc đầu: “Uyển Uyển, mẹ thật sự không muốn nhìn các con thành ra thế này. Hay là con tìm cơ hội xin lỗi Dĩ Ninh đi, quả thật ban đầu là chúng ta có lỗi trước.”
“Lúc trước mẹ cũng muốn nói chuyện của các con cho Dĩ Ninh ngay lập tức. Nếu không phải con cứ khóc lóc, sống chết đòi tự tử, quan hệ giữa mẹ và con gái mẹ cũng không đến mức như hôm nay.”
Chương 19
“Ý mẹ là gì?”