phải cho tôi một lựa chọn: một là thả tôi đi, hai là chuẩn bị nhặt xác cho năm mẹ con tôi!”
Tôi chỉ vào bụng, gằn từng chữ. Ánh mắt tôi đầy vẻ quyết tuyệt và điên cuồng. Tôi biết mình đang đánh cược, cược xem anh thực sự quan tâm đến bốn đứa trẻ này đến mức nào.
Lục Thừa Châu bị sự điên cuồng trong mắt tôi làm cho chấn động. Anh nhìn tôi với vẻ kinh hoàng và hoảng loạn. Anh sợ rồi. Anh thực sự sợ tôi sẽ làm điều gì gây hại cho bản thân và con.
“Không… đừng…” anh thầm thì, giọng khàn đặc. Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy đấu tranh và đau khổ. Rồi trước sự chứng kiến của mọi người, anh làm một hành động không ai ngờ tới.
Anh lấy điện thoại ra, mở màn hình trước mặt tôi, tìm đến liên lạc của Hứa Nhược Vy. Không chút do dự, anh nhấn “Xóa” và “Chặn”. Làm xong, anh ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu: “Như vậy, đủ chưa?”
Tôi không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn anh. Thế này là không đủ. Còn xa mới đủ.
Anh dường như đọc được suy nghĩ của tôi. Anh hít một hơi sâu, gọi điện cho trợ lý. “Lập tức, ngay bây giờ, chấm dứt mọi hợp tác với tập đoàn Hứa thị.” Anh lạnh lùng ra lệnh, “tất cả dự án dừng lại hết. Mọi tổn thất do Lục thị tự gánh chịu.”
Trợ lý ở đầu dây bên kia sững sờ: “Lục tổng, chuyện này… không được đâu! Dự án Hứa thị chúng ta đã đầu tư hàng chục tỷ! Bây giờ đơn phương chấm dứt, tổn thất ít nhất gấp ba lần số đó! Hơn nữa, sẽ đắc tội nặng nề với nhà họ Hứa…”
“Tôi không muốn nghe lời thừa,” Lục Thừa Châu lạnh lùng ngắt lời, “cứ làm theo lời tôi. Nếu cậu không làm được, tôi sẽ tìm người làm được.”
Nói xong, anh cúp máy. Cả phòng ăn im lặng như tờ. Mọi người đều bị hành động điên rồ của Lục Thừa Châu làm cho sợ đến mức không dám thở. Hàng chục tỷ đầu tư nói bỏ là bỏ, chỉ để trấn an tôi.
Anh xoay người, từng bước tiến đến trước mặt tôi. Bóng dáng cao lớn bao trùm lấy tôi.
“Niệm Niệm,” anh cúi đầu nhìn tôi, giọng khàn đến mức không ra hơi, “bây giờ, đủ chưa? Nếu em vẫn thấy chưa đủ, hãy nói cho anh biết, anh còn có thể làm gì nữa? Chỉ cần em và con ở lại bên anh, anh sẵn sàng làm tất cả.”
Tư thế của anh hạ xuống mức thấp nhất, thấp đến mức chạm đáy bụi trần. Tôi nhìn anh, lòng ngổn ngang cảm xúc. Tôi thừa nhận, khoảnh khắc này tôi bị anh làm cho chấn động. Nhưng tôi không tha thứ cho anh. Những tổn thương suốt ba năm không thể xóa nhòa bằng một câu “anh sẵn lòng”.
Tôi chỉ lặng lẽ ngồi lại ghế và cầm đũa lên. Tôi không nhìn anh, chỉ bình thản nói: “Đây là lần cuối cùng. Lục Thừa Châu, nếu còn có lần sau…”
Tôi không nói hết câu, nhưng tôi biết anh hiểu.
**12. Vị khách không mời**
Sau cuộc đối đầu kịch tính đó, không khí trong biệt thự trở nên kỳ quái vô cùng. Lục Thừa Châu thực sự làm đúng như lời nói. Ngày hôm sau, tất cả các trang nhất tin tức tài chính ở Giang Thành đều đưa tin Lục thị đơn phương hủy bỏ hợp tác với Hứa thị. Báo chí nói Lục thị tổn thất nặng nề, cổ phiếu sụt giảm. Cả giới kinh doanh chấn động, không ai hiểu nổi tại sao Lục Thừa Châu lại đưa ra quyết định điên rồ và thiếu lý trí đến vậy. Chỉ mình tôi biết, đó là cái giá anh phải trả.
Phía Hứa Nhược Vy cũng hoàn toàn im lặng. Tôi nghe nói nhà họ Hứa vì bị Lục thị rút vốn mà đứng trên bờ vực phá sản chỉ sau một đêm. Hứa Nhược Vy từ tiểu thư cao sang trở thành phượng hoàng gãy cánh. Cô ta gọi cho tôi vô số cuộc điện thoại, gửi vô số tin nhắn, có chửi bới, có van xin. Tôi không xem một cái, giao hết cho quản gia xử lý.
Lục Thừa Châu dường như cũng biến thành một con người khác. Anh không còn bá đạo, chuyên chế mà trở nên cẩn trọng, như đi trên băng mỏng. Anh ở lì trong biệt thự, canh chừng tôi không rời nửa bước. Anh đích thân chọn trái cây tươi nhất, vụng về học cách kể truyện cổ tích cho tôi nghe trước khi ngủ, dù kể lủng củng và nhạt nhẽo.