Tiếng ho của Hoắc Trầm ngày càng nặng nề.

Bác sĩ Trần sốt sắng đến toát mồ hôi, “Cô Thẩm, thiếu gia không trụ được nữa rồi!”

Tôi lấy từ trong túi xách ra một chiếc bình sứ nhỏ.

Đây là thứ mà người gửi tin nhắn đêm qua mang đến, được đặt cùng một nửa tờ đơn dược thiện trong chiếc rương của mẹ tôi.

Tôi mở nút bình, đổ ra một viên mật hoàn.

Sắc mặt ông cụ Kiều biến đổi.

“Cô lấy thứ này ở đâu ra?”

Tôi nhìn ông ta.

“Ông biết à?”

Cây gậy của ông ta đập mạnh xuống đất.

“Cản cô ta lại!”

Bốn vệ sĩ nhà họ Kiều đồng loạt lao lên.

Vệ sĩ nhà họ Hoắc cũng hành động.

Phòng khách hỗn loạn.

Tôi cầm viên mật hoàn, đi về phía Hoắc Trầm.

Kiều An Ninh hét lên: “Đó là thuốc độc! Cô ta muốn hại chết A Trầm!”

Lão phu nhân chắn trước mặt tôi, nước mắt giàn giụa.

“Thẩm Vãn, tôi không thể lấy mạng của A Trầm ra đánh cược.”

Em bé vừa khóc vừa gọi.

【Mẹ ơi, nhanh lên!】

【Bố sắp không trụ nổi nữa rồi!】

Hoắc Trầm giơ bàn tay dính máu lên, nắm lấy ống tay áo của Lão phu nhân.

“Để cô ấy làm.”

Lão phu nhân ngẩn ra.

Tôi ngồi xổm xuống, đưa viên mật hoàn đến bên môi anh.

Ông cụ Kiều gầm lên phía sau: “Hoắc Trầm, cậu uống rồi thì đừng mong cầu xin nhà họ Kiều nữa!”

Hoắc Trầm nhìn tôi, há miệng nuốt xuống.

Trong phòng khách chỉ còn lại tiếng thở dốc của anh.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Tiếng ho của anh bỗng dưng ngừng bặt.

Bác sĩ Trần bắt mạch cho anh, nét mặt cứ biến đổi liên tục.

Lão phu nhân run rẩy hỏi: “Thế nào rồi?”

Bác sĩ Trần ngẩng lên nhìn tôi.

“Mạch của thiếu gia, ổn định lại rồi.”

Cây gậy của ông cụ Kiều trượt khỏi tay, rơi mạnh xuống đất.

Tôi đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào ông ta.

“Bây giờ, đến lượt ông cầu xin tôi rồi.”

Sự trấn tĩnh trên khuôn mặt ông cụ Kiều vỡ nát đến khó coi.

Ông ta cúi xuống nhặt gậy, phải nhặt hai lần mới cầm chắc được.

“Chỉ là trùng hợp thôi.”

Bác sĩ Trần lập tức bác bỏ: “Không phải trùng hợp. Tình trạng tức ngực của thiếu gia đã tan biến, tay chân cũng ấm lại rồi. Loại thuốc này hiệu quả hơn loại nhà họ Kiều mang đến.”

Lão phu nhân bám vào sô pha, như chớp mắt già đi mười tuổi.

Bà nhìn tôi, giọng khàn đặc, “Thẩm Vãn, thuốc đó còn không?”

Tôi cất bình sứ về lại túi xách.

“Còn.”

Kiều An Ninh lập tức lao đến, “Đưa cho tôi! Thuốc của A Trầm phải để nhà họ Hoắc cất giữ!”

Tôi lách người sang một bên, cô ta vồ hụt, suýt đâm đầu vào bàn trà.

“Cô Kiều, không phải cô nói đó là thuốc độc sao?”

Mặt cô ta lúc xanh lúc trắng, “Tôi, tôi sợ cô làm bậy.”

Tôi nhìn về phía ông cụ Kiều, “Lúc nãy ông cũng nói, tôi đang hãm hại người.”

Khuôn mặt ông ta xám xịt, “Cô gái, làm người đừng quá tuyệt tình. Cô đang mang thai con nhà họ Hoắc, thì phải lo nghĩ cho Hoắc Trầm.”

“Tôi lo nghĩ cho anh ấy, nên mới không để các người tiếp tục hạ độc.”

Hoắc Trầm tựa vào xe lăn, nét mặt vẫn xanh xao, nhưng ánh mắt lại tỉnh táo hơn ban nãy nhiều.

“Tất cả người nhà họ Kiều, đưa ra ngoài.”

Ông cụ Kiều gầm lên: “Hoắc Trầm!”

“Tiễn khách.”

Vệ sĩ bước lên, người nhà họ Kiều không dám cố ý xông vào nữa.

Kiều An Ninh bị lôi ra đến tận cửa, vẫn còn hét lớn: “A Trầm, em đã ở bên anh ngần ấy năm! Anh không thể đối xử với em như vậy!”

Hoắc Trầm không nhìn cô ta lấy một cái.

Ông cụ Kiều dừng bước ở ngoài bậc cửa, quay đầu nhìn tôi.

“Thẩm Vãn, cô tưởng cầm trong tay một lọ thuốc là có thể bước qua cửa nhà họ Hoắc sao? Cô non nớt lắm.”

Tôi đáp: “Tôi có bước qua cửa nhà họ Hoắc hay không, không phiền ông phải lo. Tốt nhất ông nên nghĩ xem những đơn thuốc mà nhà họ Kiều gửi đến suốt bao năm qua nên giải thích thế nào đi.”

Ông cụ Kiều đi mất.

Trong phòng khách chỉ còn lại hai mẹ con nhà họ Thẩm.

Mợ thu mình trong góc, chuỗi hạt Phật đã không biết rơi mất ở đâu từ đời nào.

Thẩm Nhu quỳ gối bò đến dưới chân tôi, “Vãn Vãn, chị sai rồi. Chuyện ngọc bích là do chị không đúng, chiếc vòng vàng cũng là mẹ lấy. Nhưng chúng ta là người một nhà mà.”

Tôi lùi về phía sau.

“Lúc chị đưa giấy cho tên thợ sửa chữa, chị có nghĩ đến người một nhà không?”

Thẩm Nhu khóc càng tợn, “Là Kiều An Ninh ép chị. Cô ta bảo chỉ cần chị giúp cô ta, thì sẽ cho chị gả vào nhà gia thế tốt ở Kinh Bắc. Chị chỉ hồ đồ nhất thời thôi.”

Mợ cũng quỳ lết tới, “Vãn Vãn, mợ nuôi cháu không dễ dàng gì. Cháu không thể tống chúng ta vào tù được.”

Tôi nhìn Hoắc Trầm.

Hoắc Trầm nói: “Giao cho đồn cảnh sát.”

Mợ rú lên, “Thẩm Vãn! Mày dám! Bố mẹ mày chết rồi ai cho mày một miếng cơm để ăn? Không có tao mày đã chết đói từ lâu rồi!”

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn bà ta.

“Căn nhà, trang sức, cửa hàng mà bố mẹ tôi để lại, đủ cho tôi ăn mấy đời. Là các người nuốt trọn tài sản của tôi, rồi lại đem cơm thừa canh cặn gọi là ân nghĩa.”

Mợ há hốc miệng, không phát ra tiếng.

Quản gia dẫn người tới đưa họ đi.

Lúc đi lướt qua người tôi, Thẩm Nhu đột nhiên thì thầm: “Mày đừng đắc ý. Trong rương của mẹ mày, món đồ quan trọng nhất không còn nữa.”

Tôi nhìn cô ta.

Nước mắt vẫn còn lăn trên má, nhưng trong ánh mắt chứa đầy thù hận.

“Nhà họ Kiều lấy từ lâu rồi. Mày cứu được Hoắc Trầm một lần, không cứu được lần thứ hai đâu.”

Cô ta bị lôi đi.