“Nhìn xem, sinh viên đại học về làng là cái thói này đây, học nhiều quá mất luôn cả lương tâm.”

Tôi nhìn từng dòng chữ chói mắt đó, ngón tay run lẩy bẩy. Muốn giải thích, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

Đúng lúc đó, bác hai gửi một tin nhắn vào nhóm: “Tình Tình, cháu thực sự chỉ chuyển 300 tệ sao?”

Tôi lập tức trả lời: “Bác hai, cháu thực sự đã chuyển 10 vạn, cháu không lừa mọi người.”

Bác hai bảo: “Vậy cháu chụp lịch sử chuyển tiền gửi vào nhóm, để mọi người cùng xem.”

Tôi cắn răng chụp ảnh màn hình, ném vào nhóm.

Nhóm im lặng vài giây.

Tiếp đó dì út nhảy ra: “Mọi người thấy chưa, trên đó rõ ràng ghi 300 tệ, thế mà nó còn dám gửi lên.”

“Đúng thế, 300 là 300, còn lôi 10 vạn vào làm gì, da mặt dày đến mức nào vậy trời.”

“Tình Tình, cháu làm bọn ta lạnh lòng quá.”

“Bác ruột nằm trong ICU, ba ngàn nó còn tiếc, thế mà dám ra đây giả bộ hào phóng.”

“Sau này ai mà bảo nó hiểu chuyện nữa, tôi là người đầu tiên không phục.”

Các chấm đỏ trong nhóm liên tục nhảy lên, toàn là những lời mắng mỏ tôi.

Đầu ngón tay tôi không kìm được run lên bần bật.

Bọn họ rõ ràng đều nhìn thấy bức ảnh chụp màn hình, sao mở miệng ra lại bảo là 300?

Tôi bấm vào bức ảnh đó lần nữa, nhìn chằm chằm vào màn hình.

Mục số tiền, rõ ràng rành mạch ghi: “300.00 tệ”.

Nhưng tối hôm qua rõ ràng tôi nhìn thấy 100000 cơ mà!

Trong đầu tôi bỗng lóe lên một suy nghĩ.

Tối qua sau khi chuyển tiền xong, tôi đã chụp màn hình gửi vào nhóm bảo là tôi chuyển 10 vạn. Lúc đó có rất nhiều người ở trong nhóm.

Tôi lập tức lướt lên tìm kiếm trong lịch sử chat để tìm bức ảnh tối qua.

Tìm thấy rồi.

Tôi mở bức ảnh đó lên, phóng to ra xem kỹ.

Cột số tiền ghi rõ ràng: 100000.00 tệ.

“Đúng rồi, chính là tấm này!” Tôi kích động đến mức suýt ném cả điện thoại.

Tôi lập tức chuyển tiếp bức ảnh này vào nhóm: “Mọi người nhìn này, đây là bức ảnh cháu chụp tối qua, trên đó ghi là 100000!”

Tin nhắn gửi đi, nhóm lại yên lặng một chốc.

Một lúc lâu sau, Trần Vân mới ngoi lên: “Hơ, đây chẳng phải ảnh photoshop à?”

“Đúng rồi, bây giờ sửa ảnh dễ ợt, ai biết thật giả thế nào?”

“Tình Tình, vì để lấp liếm lời nói dối mà chuyện này mày cũng dám làm ư?”

Tôi sững sờ.

“Cháu không hề photoshop! Đây chính là ảnh gốc!”

“Ảnh gốc? Thế sao lịch sử chuyển tiền bây giờ của mày lại là 300?” Cô út nhắn tin, “Tự vả vào mặt mình à?”

“Phải đấy, mồm thì bảo chuyển 10 vạn, nhưng lịch sử bây giờ chỉ có 300. Giải thích thế nào đây?”

Tôi há miệng nhưng chẳng nói được câu nào.

Đúng vậy, chính tôi cũng không hiểu tại sao nó lại biến đổi.

“Thôi, đừng đôi co với chị ta nữa.” Trần Vân gửi một tin nhắn thoại, “Dù sao bố chồng tôi cũng đang cấp cứu, có người muốn giúp một tay thì giúp, không muốn thì chúng tôi cũng không ép. Tử Hào, vợ chồng mình cứ làm hết sức mình, không hổ thẹn với lương tâm là được.”

Lâm Tử Hào cũng gửi ngay sau đó: “Ừ, chúng ta cố gắng hết sức thôi.”

Mấy câu nói của nó toát lên vẻ thê lương, cứ như thể tôi thực sự đã nhẫn tâm khoanh tay đứng nhìn.

Tôi muốn giải thích, nhưng dù tôi có nói thế nào, họ cũng coi như tôi đang ngụy biện.

Tôi ngồi trên sàn hành lang bệnh viện, nhìn từng dòng tin nhắn lướt qua trong nhóm, toàn bộ đều là mắng chửi, oán trách tôi.

Tôi chợt thấy mình như đang đứng bên bờ vực, đất dưới chân đang sụp lở dần, cả người rơi tự do xuống dưới.

Điện thoại lại rung lên, lần này là tin nhắn SMS của ngân hàng:

“Thẻ ghi nợ đuôi 7728 của quý khách, ngày 15/9 lúc 21:47 chi tiêu 100000.00 tệ, số dư 1276.35 tệ.”

Nhìn dòng tin nhắn đó, cả người tôi như hóa đá.

04

Tôi nắm chặt điện thoại, tay run rẩy đến mức suýt rơi.

Tin nhắn ngân hàng ghi rành rành: chi tiêu 100000.00 tệ.

Điều này chứng tỏ, tôi thực sự đã chuyển đi 10 vạn.

Không phải 300, mà là 10 vạn.