“Không giống một số kẻ, ngay cả nữ nhân mình yêu cũng không bảo vệ nổi, chỉ có thể để nàng ta làm một thiếp thất không thể đường đường chính chính lộ diện.”

Những lời của Tiêu Lẫm, tựa như một cây kim, chuẩn xác đ/âm trúng chỗ đau của Tiêu Cảnh.

Ai cũng biết, Nhị hoàng tử Tiêu Cảnh, sủng ái nhất một vị trắc phi xuất thân từ vũ cơ.

Nhưng vì thân phận nàng thấp kém, nên mãi vẫn không thể phù chính.

Sắc mặt Tiêu Cảnh lập tức đỏ bừng.

“Ngươi!”

“Đủ rồi!”

Hoàng đế quát lớn một tiếng, cắt ngang cuộc đối đầu giữa hai huynh đệ.

Ngài lạnh lùng nhìn bọn họ.

“Trước mặt trẫm mà lại thất thố như vậy, còn ra thể thống gì nữa!”

Tiêu Lẫm và Tiêu Cảnh lập tức im lặng, cúi đầu.

Ánh mắt Hoàng đế cuối cùng rơi xuống trên người ta.

“Thẩm Nguyệt Từ.”

“Trẫm không cần biết trong lòng ngươi rốt cuộc đang nghĩ gì.”

“Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là Thái tử phi Đông cung, là con dâu của hoàng gia.”

“Nhất cử nhất động của ngươi đều đại diện cho thể diện của hoàng gia.”

“An phận thủ thường cho trẫm, làm tốt bổn phận của mình. Nếu không…”

Ngài không nói tiếp.

Nhưng lời đe dọa còn dang dở ấy, lại khiến người ta kinh tâm hơn bất kỳ lời nào.

“Thần tức, tuân chỉ.”

Ta cúi người hành đại lễ.

“Đều lui xuống đi.”

Hoàng đế phất tay, trông có phần mệt mỏi.

Chúng ta hành lễ cáo lui.

Bước ra khỏi Càn Thanh cung, ánh nắng bên ngoài có chút chói mắt.

Ta khẽ thở ra một hơi c'ay/o-t thật dài.

Cửa ải này, cuối cùng cũng xem như đã vượt qua.

“Đừng thả lỏng quá sớm.”

Giọng Tiêu Lẫm vang lên bên cạnh.

“Phụ hoàng chỉ là tạm thời chấp nhận mà thôi. Tiếp theo, người sẽ quan sát chúng ta.”

“Quan sát từng hành động, từng cử chỉ của chúng ta.”

Ta gật đầu.

“Ta hiểu.”

“Vừa rồi… đa tạ điện hạ.”

Tiêu Lẫm liếc nhìn ta một cái.

“Ta không phải đang giúp nàng.”

Hắn nói.

“Ta chỉ đang giữ thể diện cho Đông cung.”

“Nhị hoàng tử sỉ nhục nàng, chính là sỉ nhục ta.”

Lại là cách nói đó.

Ta khẽ cười, không nói thêm gì nữa.

Chúng ta lặng lẽ bước đi.

Khi sắp tới cổng Đông cung, Phúc An với vẻ mặt hoảng hốt chạy tới.

“Điện hạ, Thái tử phi điện hạ, không xong rồi!”

Tiêu Lẫm khẽ nhíu mày.

“Chuyện gì mà hốt hoảng như vậy?”

“Phủ Vĩnh An Hầu… phủ Vĩnh An Hầu… lão phu nhân tới rồi!”

Giọng Phúc An cũng run lên.

“Bà ấy… bà ấy… đang quỳ ngoài cổng cung, nói… nói muốn cầu kiến Thái tử phi điện hạ!”

“Bà ấy nói, bà ấy muốn thay đứa con trai không nên thân kia… đến tạ tội với người… bằng cách mang roi gai chịu tội!”

06

Lão phu nhân phủ Vĩnh An Hầu, mẫu thân của Cố Ngôn Chiêu.

Là một nhân vật nổi danh lợi hại trong kinh thành.

Thuở còn trẻ, bà từng theo lão Hầu gia nam chinh bắc chiến, tính tình còn cứng rắn hơn không ít nam nhân.

Coi trọng nhất là môn phong, coi trọng nhất là quy củ.

Ta vốn cho rằng, bà sẽ xem ta là nỗi nhục của Thẩm gia, là vết nhơ của Hầu phủ.

Không ngờ, bà lại xuất hiện trước cổng Đông cung bằng cách như vậy.

Quỳ trước cung môn, mang roi gai đến thỉnh tội.

Chuyện này không chỉ đơn giản là tới nhận tội.

Mà là dùng thể diện của cả phủ Hầu, để cầu xin một con đường xoay chuyển tình thế.

Ta và Tiêu Lẫm nhìn nhau một cái.

Trong mắt đối phương đều thấy được sự trầm trọng.

Vị lão phu nhân này, quả nhiên không đi theo lẽ thường.

“Điện hạ, bây giờ phải làm sao?”

Ta hỏi.

Tiêu Lẫm trầm ngâm một lát.

“Người là tới tìm nàng.”

“Gặp hay không gặp, do nàng quyết định.”

“Nhưng nàng phải nghĩ cho kỹ, quyết định hôm nay của nàng, sẽ ảnh hưởng đến quan hệ giữa Thẩm gia, Đông cung và Hầu phủ.”

Hắn lại đá quả cầu này về phía ta.

Nhưng ta biết, đây không phải là đùn đẩy trách nhiệm.

Mà là một sự thử thách.

Ta có thể đứng vững trong Đông cung hay không, không chỉ phụ thuộc vào thái độ của Thái tử.