“Nhị hoàng tử phi thất nghi trước yến tiệc, lời nói vượt lễ, đã phạm cung quy.”

“Truyền lời Đông cung, mời Nhị hoàng tử phi hồi phủ tĩnh tâm học lại cung lễ, chép cung quy hai mươi lượt để tự xét mình.”

“Việc này, bản cung sẽ tấu rõ với Hoàng hậu nương nương sau.”

“Cũng coi như lấy đó làm gương.”

Giọng ta không lớn.

Nhưng từng chữ đều rõ ràng, không cho người ta nửa phần phản bác.

Chép cung quy vốn là hình thức răn dạy trong nội cung, không tính là trọng phạt.

Còn việc “hồi phủ tĩnh tâm”, nói là học lễ.

Nhưng ai cũng hiểu.

Đó chính là giữ thể diện cho nàng ta.

Mà cũng là giữ thể diện cho Nhị hoàng tử.

Toàn trường lập tức xôn xao.

Không phải vì hình phạt.

Mà vì thái độ của ta.

Một vị Thái tử phi mới nhập cung.

Lại dám ngay giữa Thu yến, dùng cung quy áp chế hoàng tử phi có tể tướng làm hậu thuẫn.

Đây không còn là tranh chấp nữ quyến.

Mà là…

Lập uy Đông cung.

Triệu Như Yên cũng sững sờ.

Có lẽ nàng chưa từng chịu qua sự nhục nhã như vậy.

Sau khi hoàn hồn, nàng lập tức gào lên gần như mất khống chế.

“Thẩm Nguyệt Từ! Ngươi điên rồi! Ngươi dựa vào cái gì mà phạt ta! Ta sẽ đi tìm Hoàng hậu nương nương phân xử! Ta sẽ đi tìm bệ hạ!”

“Dựa vào cái gì?”

Ta cười lạnh.

“Dựa vào quy củ Hoàng thất, dựa vào việc ta là Thái tử phi, là hoàng tẩu của ngươi.”

“Còn về phía Hoàng hậu nương nương và bệ hạ…”

Ta nhìn nàng, từng chữ từng chữ nói rõ.

“Ngươi cứ đi đi. Ta cũng muốn xem, họ tin ngươi, hay tin ta — o't.c'ay Thái tử phi này.”

Lời ta giống như một chậu nước lạnh.

Dập tắt toàn bộ khí thế của Triệu Như Yên.

Nàng biết.

Ta không hề nói đùa.

Hoàng đế vừa mới xác lập thân phận của ta.

Hoàng hậu cũng đã biểu lộ thái độ tiếp nhận ta.

Vào lúc này.

Bọn họ tuyệt đối sẽ không vì nàng mà làm mất mặt Thái tử và ta.

Nàng thua rồi.

Thua một cách triệt để.

Nữ quan Đông cung bước lên một bước, đưa tay làm động tác “mời”.

“Nhị hoàng tử phi, mời.”

Triệu Như Yên trừng mắt nhìn ta, ánh mắt hận không thể nuốt sống ta.

Nhưng cuối cùng.

Nàng vẫn nghiến răng, nhục nhã đi theo nữ quan rời đi.

Một màn náo loạn.

Đến đây kết thúc.

Các nữ quyến xung quanh, ánh mắt nhìn ta đã hoàn toàn thay đổi.

Từ khinh thường và xem kịch ban đầu.

Biến thành kính sợ cùng dè chừng.

Ta biết.

Từ hôm nay trở đi.

Sẽ không còn ai dám coi thường vị Thái tử phi như ta nữa.

Mục đích lập uy của ta.

Đã đạt được.

Ta xoay người, đang định rời khỏi nơi thị phi này.

Lại nhìn thấy dưới hành lang cách đó không xa, có một bóng người quen thuộc đang đứng.

Cố Ngôn Chiêu.

Hắn mặc triều phục tước Hầu.

Cũng tới tham dự Thu yến.

Hắn không biết đã đứng ở đó bao lâu.

Chỉ đang thất thần nhìn ta.

Trong ánh mắt hắn là những cảm xúc phức tạp mà ta không thể đọc hiểu.

Có kinh ngạc.

Có hối hận.

Còn có… mê luyến.

Ta khẽ nhíu mày, thu hồi ánh nhìn, xoay người định rời đi.

Nhưng hắn bỗng bước nhanh tới, chặn đường ta lại.

“Nguyệt Từ.”

Giọng hắn khàn đến lợi hại.

Ta dừng bước, lạnh lùng nhìn hắn.

“Vĩnh An Hầu, có chuyện gì?”

Cách xưng hô của ta khiến thân hình hắn khẽ run lên.

Hắn cười khổ một tiếng.

“Ta… ta chỉ là không ngờ…”

“Nàng lại trở thành như vậy.”

“Trở nên… chói mắt đến thế.”

“Chói mắt đến mức… ta không dám nhìn thẳng.”

Ta không biểu lộ cảm xúc.

“Đây chẳng phải chính là điều ngươi mong muốn sao?”

“Ngươi chọn Liễu Yên Nhi, ta chọn con đường của ta. Chúng ta ai cũng đạt được điều mình muốn, từ nay không còn liên quan.”

“Không phải!”

Hắn bỗng kích động.

“Nguyệt Từ, ta sai rồi! Ta thật sự sai rồi!”

Hắn bước lên một bước, muốn nắm lấy tay ta.

Ta lập tức lùi mạnh về sau, tránh khỏi hắn.

“Xin Hầu gia tự trọng.”

Trong giọng nói của ta đã mang theo sự cảnh cáo.

“Nơi này là hoàng cung, không phải phủ Hầu của ngươi.”