“Hoàng tẩu nói vậy là có ý gì? Ta chẳng qua chỉ kính Nguyệt Từ ngươi là trưởng bối, muốn thân cận thêm vài phần, cớ gì ngươi phải nói chuyện như vậy?”
Nàng lập tức đổi sang bộ dạng ủy khuất.
“Ta biết, ngươi vừa mới nhập cung, trong lòng còn có uất khí. Bị Vĩnh An Hầu từ hôn, chắc hẳn cũng không phải chuyện vẻ vang gì. Nhưng ngươi cũng không nên trút giận lên tỷ muội trong nhà chứ.”
Những lời này, ngoài mặt có vẻ quan tâm.
Nhưng thực chất vô cùng đ/ộc á/c.
Lại một lần nữa x/é t/oạc v/ết th/ương của ta.
Nhắc cho tất cả mọi người nhớ rằng.
Ta là một nữ nhân từng bị từ hôn.
Nụ cười nơi khóe môi ta càng sâu thêm.
“Nhị hoàng tử phi, có phải ngươi đã hiểu lầm điều gì rồi không?”
Ta chậm rãi bước lên một bước, khí thế hoàn toàn áp chế nàng ta.
“Thứ nhất, bản cung không phải vừa nhập cung, mà là phụng chỉ thành hôn, minh môi chính thú. Trái lại là ngươi, thân là hoàng tử phi, mà ngay cả quy củ này cũng không hiểu, dám gọi thẳng khuê danh của bản cung, là muốn xem thường uy nghiêm hoàng gia sao?”
“Thứ hai, chuyện của Vĩnh An Hầu, là quyết định của bệ hạ cùng Thái tử điện hạ. Ngươi ở đây nhắc lại chuyện cũ, là muốn nghi ngờ thánh minh của bệ hạ, hay muốn nghị luận phẩm hạnh của trữ quân?”
“Thứ ba…”
Ta nhìn nàng ta, ánh mắt từng chút từng chút lạnh xuống.
“Cũng là điều quan trọng nhất.”
“Giữa ngươi và ta, là quan hệ quân thần, là quan hệ hoàng tẩu và đệ muội. Nhưng tuyệt đối không phải cái gọi là ‘tỷ muội trong nhà’.”
“Cho nên, thu lại cái gọi là thân cận giả tạo của ngươi đi. Bản cung… không quen.”
Mỗi một câu ta nói ra.
Sắc mặt Triệu Như Yên lại khó coi thêm một phần.
Đến cuối cùng, nàng đã tức đến mức không thể nói ra được câu hoàn chỉnh.
Các nữ quyến xung quanh cũng không dám thở mạnh.
Có lẽ họ chưa từng thấy một cuộc đối đầu trực diện, không nể mặt như vậy.
Ngay lúc bầu không khí căng thẳng đến cực điểm.
Một giọng nói mềm mại xen vào.
“Ôi chao, hai vị hoàng tẩu đây là làm sao vậy? Thu yến, thưởng hoa làm thơ, ngày đẹp như vậy, cần gì vì chút chuyện nhỏ mà mất hòa khí chứ?”
Là Tam hoàng tử phi.
Tam hoàng tử xưa nay giữ lập trường trung lập, không tham gia tranh đoạt ngôi vị.
Vương phi của hắn, cũng là một người khéo léo giỏi giao tế.
Nàng bước lên phía trước, mỉm cười hòa giải.
“Thái tử phi hoàng tẩu vừa mới tới, có lẽ vẫn chưa quen với bầu không khí trong cung. Nhị tẩu tẩu cũng là người thẳng tính, nói chuyện không vòng vo. Mọi người nói rõ ra là được rồi.”
Nàng ta đã cho Triệu Như Yên một bậc thang để bước xuống.
Triệu Như Yên lập tức thuận thế mà xuống nước, hừ lạnh một tiếng.
“Thôi vậy. Nếu tam đệ muội đã nói như vậy, ta cũng không chấp nhặt với ngươi nữa.”
Nói xong, nàng quay người định rời đi.
“Đứng lại.”
Ta nhàn nhạt lên tiếng.
Bước chân Triệu Như Yên khựng lại, không kiên nhẫn quay đầu.
“Ngươi còn muốn thế nào nữa?”
Ta nhìn nàng.
“Ngươi va chạm phạm thượng với bản cung, định cứ thế mà cho qua sao?”
Triệu Như Yên giống như nghe được chuyện gì buồn cười nhất thiên hạ.
“Va chạm với ngươi? Thẩm Nguyệt Từ, ngươi đừng được voi đòi tiên! Ta chẳng qua chỉ nói vài câu sự thật, chẳng lẽ ngươi còn muốn ta tạ tội với ngươi hay sao?”
“Không sai.”
Ta gật đầu.
“Gặp bản cung mà không hành lễ vấn an, đó là bất kính.”
“Lời nói chống đối, ngôn từ vô lễ, đó là bất cung.”
“Theo cung quy, ngươi phải chịu tội gì?”
Sắc mặt Triệu Như Yên hoàn toàn thay đổi.
Nàng không ngờ, ta thật sự sẽ đem cung quy ra tính toán với nàng.
“Ngươi… ngươi dám!”
“Ngươi cứ xem ta có dám hay không.” “o.t/c.ay hả hê thế nhở”
Ta thu lại nụ cười, sắc mặt lạnh như nước.
“Người đâu.”
Nữ quan Đông cung theo sau ta lập tức bước lên một bước.
“Nô tỳ có mặt.”
Ta nhìn Triệu Như Yên, giọng bình thản mà uy nghi: