“Người cho rằng bệ hạ sẽ đồng ý sao? Thái tử điện hạ sẽ đồng ý sao?”

“Người xem hoàng gia, xem Đông cung là cái gì? Là hậu hoa viên của phủ Vĩnh An Hầu, muốn ra vào lúc nào thì ra vào sao?”

Giọng ta không lớn.

Nhưng từng chữ từng chữ, đều giống như mũi kim, đ/âm thẳng vào tim lão phu nhân.

Sắc mặt bà từ đỏ chuyển sang trắng, rồi từ trắng chuyển sang tái xanh.

“Ta…”

Bà bị ta chặn đến một câu cũng không nói ra được.

Ta đứng dậy, đi tới trước mặt bà.

“Lão phu nhân, ta kính người là trưởng bối, nên mới nói với người nhiều như vậy.”

“Chuyện đã qua, cứ để nó qua đi.”

“Hiện tại, ta là Thái tử phi đương triều. Chuyện của phủ Vĩnh An Hầu, đã không còn liên quan tới ta.”

“Cố Ngôn Chiêu đã chọn Liễu Yên Như, đó là lựa chọn của hắn. Hắn nên chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình đến cùng.”

“Còn người…”

Ta nhìn gương mặt đã có phần già nua của bà.

“Thay vì ở đây lãng phí thời gian với ta, chi bằng trở về, dạy dỗ con trai mình cho tốt.”

“Dạy hắn thế nào là trách nhiệm, thế nào là đảm đương.”

“Chứ không phải cứ xảy ra chuyện, lại để người mẫu thân già như người đứng ra thu dọn tàn cuộc cho hắn.”

Nói xong, ta không nhìn bà thêm nữa.

“Tiễn khách.”

Lão phu nhân đứng tại chỗ, thân thể khẽ run lên.

Bà nhìn ta, trong ánh mắt tràn đầy kinh ngạc cùng thất vọng.

Có lẽ bà chưa từng nghĩ tới, Thẩm Nguyệt Từ từng dịu dàng cung kính trước mặt bà năm nào, lại có thể trở nên sắc bén đến như vậy.

Cuối cùng, bà cũng không nói thêm gì.

Chỉ quay người, mang theo một thân cô quạnh mà rời đi.

Tiễn lão phu nhân xong, ta cảm thấy có chút mệt mỏi.

Ứng phó với những người này, còn mệt hơn cả việc ra chiến trường g/iết địch.

Ta đưa tay xoa xoa mi tâm, vừa xoay người, lại nhìn thấy Tiêu Lẫm đang đứng dưới hành lang cách đó không xa.

Không biết hắn đã tới từ lúc nào.

Cũng không biết đã nghe được bao nhiêu.

Hắn bước tới bên cạnh ta.

“Làm rất tốt.”

Hắn nói.

“Còn tốt hơn ta tưởng.”

Ta khẽ cong khóe môi.

“Điện hạ quá khen.”

“Chỉ là có chút mệt.”

“Mệt là chuyện bình thường.”

Hắn nhìn những chiếc lá rơi trong sân.

“Hôm nay, nàng đã ch/ặt đứt mối liên hệ o.t/c.ay cuối cùng với quá khứ.”

"Lại biết rõ bài này thực sự là của o-t/c.ay, search gg chưa ra, ớ.t tìm trước nếu có sẽ không làm"

“Từ ngày mai trở đi, thứ nàng phải đối mặt, sẽ không còn là những tranh đấu nội trạch như phủ Vĩnh An Hầu nữa.”

Trong lòng ta khẽ động.

“Ý của điện hạ là?”

Hắn quay đầu nhìn ta.

Ánh mắt sâu thẳm.

“Ý của ta là…”

“Thái tử phi, chào mừng nàng đến với chiến trường thực sự.”

“Chào mừng nàng đến với trang b’anh/m`y/o’t”

“Trong cung sắp tổ chức Thu yến.”

“Tất cả huynh đệ tỷ muội của ta, văn võ bá quan, cùng gia quyến của bọn họ, đều sẽ tham dự.”

“Còn nàng, sẽ với thân phận nữ chủ nhân của Đông cung, lần đầu tiên, chính thức xuất hiện trước mặt tất cả mọi người.”

“Nàng đã chuẩn bị xong chưa?”

“Chuẩn bị để đón nhận ánh mắt dò xét của tất cả mọi người, sự đố kỵ, và… cả những thử thách.”

07

Thu yến.

Danh nghĩa là thưởng cúc.

Nhưng thực chất lại là một Tu La tràng.

Là nơi hoàng gia phô bày uy nghi, là nơi bách quan cân nhắc quan hệ, cũng là sân khấu để các nữ quyến tranh nhau khoe sắc.

Mà lần chính thức lộ diện đầu tiên của ta với thân phận Thái tử phi mới nhậm chức, nhất định sẽ trở thành tiêu điểm của toàn trường.

Tiêu Lẫm nói không sai.

Đây mới chính là chiến trường thực sự.

Ba ngày trước yến tiệc, Nội vụ phủ cùng Thượng cung cục của Đông cung đã bận đến mức người ngựa ngả nghiêng.

Những bộ lễ phục, trang sức, vải vóc được đưa tới, chất đầy cả một thiên điện.

Nữ quan Thượng cung cầm đủ loại họa sách, để ta chọn kiểu trang dung và kiểu tóc cho ngày dự yến.

Ta nhìn những thứ tinh xảo hoa lệ đó, cảm thấy có chút đau đầu.