QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://vivutruyen2.net/khuc-ru-trong-chiec-hop-dan/chuong-1

Giọng mẹ từ gào thét biến thành van xin yếu ớt.

Bà co ro lại, toàn thân run rẩy.

Giai điệu dịu dàng của bài ru vẫn vang lên.

Mẹ đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt găm chặt vào chiếc hộp nhạc.

Một ký ức bị lãng quên như thủy triều phá tan màn sương mù.

Ánh mắt bà rơi vào khoảng trống trong chốc lát – đó là trong phòng sinh, bà yếu ớt ôm đứa trẻ sơ sinh vừa chào đời, chồng đứng bên cạnh vui mừng đến bật khóc.

Nhìn gương mặt nhăn nheo trong tay, bà dịu dàng ngân nga chính khúc ru này.

Đứa trẻ sơ sinh chỉ cần nghe khúc hát ấy sẽ ngừng khóc, mở đôi mắt đen láy nhìn mẹ.

8

Khi đó, chồng của mẹ nắm chặt tay mẹ nói:

“Hiểu Diên, em xem, Nguyệt Nguyệt của chúng ta giống em biết bao…”

Mẹ cuối cùng đã nhớ ra rồi, tất cả đều nhớ ra hết.

Đứa trẻ mà bà hận thấu xương, luôn mồm chửi là con hoang ấy, chính là đứa con ruột bà mang nặng mười tháng, dùng sinh mạng để sinh ra.

Đứa con gái mà bà tưởng đã chết yểu từ lâu, vẫn luôn ở bên cạnh bà.

“Nguyệt Nguyệt… Nguyệt Nguyệt của mẹ… mẹ nhớ ra rồi… mẹ xin lỗi con… mẹ sai rồi…”

Mẹ lăn lộn bò đến bên giường, dốc hết sức lực ôm chặt lấy cơ thể đã lạnh cứng của tôi.

Mặt mẹ áp sát mặt tôi, nước mắt trào ra, nhỏ xuống má tôi.

Tôi đưa tay ra, muốn lau nước mắt cho mẹ.

Mẹ ơi, cuối cùng mẹ đã nhớ ra con rồi.

Mẹ đừng khóc, Nguyệt Nguyệt không trách mẹ, Nguyệt Nguyệt rất vui.

Nguyện vọng lớn nhất của Nguyệt Nguyệt là bệnh của mẹ có thể khỏi.

Bây giờ, nguyện vọng ấy của Nguyệt Nguyệt đã thành hiện thực.

“Mẹ sai rồi! Mẹ xin lỗi con! Con tha thứ cho mẹ nhé… Nguyệt Nguyệt… con mở mắt nhìn mẹ một lần đi…”

Nhìn dáng vẻ mẹ sụp đổ khóc lóc, tôi bỗng bị một nỗi buồn sâu thẳm nhấn chìm.

Mẹ ơi, con không trách mẹ.

Con biết, mẹ cũng không muốn như vậy.

Thì ra, Nguyệt Nguyệt mà mẹ ngày đêm nhung nhớ không phải đứa trẻ nào khác, mà chính là con.

Con thật vô dụng, con muốn lau nước mắt cho mẹ, mà sao càng lau nước mắt càng nhiều thế này?

Bố quỳ sụp xuống bên giường, nhìn hai mẹ con đang ôm nhau mà đã âm dương cách biệt, trong mắt đầy đau khổ và hối hận.

“Nguyệt Nguyệt… Hiểu Diên… tất cả đều là lỗi của anh!”

Ông đấm xuống sàn, khóc rống lên:

“Năm đó em sinh Nguyệt Nguyệt xong thì bị trầm cảm sau sinh rất nặng… em luôn nói đứa trẻ không phải của em, nói Nguyệt Nguyệt của chúng ta đã chết…”

“Anh tìm nhiều bác sĩ rồi, cũng không được… em thậm chí suýt làm hại con… anh hết cách… anh thật sự hết cách rồi!”

Bố ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ nước nhìn mẹ, như đang sám hối:

“Anh mới nghĩ ra cách ngu ngốc này… anh lừa em, nói con gái chúng ta đã chết yểu, nói Nguyệt Nguyệt là anh nhận nuôi từ cô nhi viện…”

“Anh tưởng, đổi một thân phận em sẽ chấp nhận được con… anh không ngờ… không ngờ lại hại em thành ra thế này… hại chết Nguyệt Nguyệt…”

Bố bò rạp xuống đất, khóc không thành tiếng.

Trong phòng, chỉ còn lại tiếng khóc tuyệt vọng của mẹ và tiếng gào hối hận của bố.

Tôi lơ lửng trên không, nhìn cơ thể mình ngày càng mờ nhạt, sốt ruột xoay vòng vòng.

Con yêu mẹ, chưa từng ngừng yêu.

Dù mẹ đánh mắng con, con vẫn yêu mẹ.

Con yêu dáng vẻ mẹ khi kéo đàn tập trung,

yêu cả những khoảnh khắc dịu dàng mà có lẽ mẹ cũng không nhận ra.

Điều duy nhất khiến con tủi thân là mẹ quên con.

Nhưng bây giờ, mẹ đã nhớ ra con rồi.

Mẹ đừng khóc, Nguyệt Nguyệt không đau,

Nguyệt Nguyệt biết mẹ không cố ý, mẹ chỉ là bệnh thôi.

Con cũng yêu bố.

Con biết, bố không phải không yêu con, chỉ dùng cách vụng về nhất để yêu con.

Bố tưởng như vậy có thể bảo vệ được cả mẹ lẫn con.

Khi nhìn con bị mẹ làm tổn thương, trong lòng bố cũng đau lắm phải không.

Bố ơi, con cũng không trách bố.

Con biết, tim bố cũng vỡ vụn.

Con nhìn hai người vì con mà khóc lóc, vì con mà sụp đổ, trong lòng con đầy xót xa và không nỡ.

Con chỉ ước có thể giúp hai người lau đi nước mắt, nói cho hai người biết:

Nguyệt Nguyệt yêu bố mẹ, yêu nhiều lắm.

Nhưng cơ thể con ngày càng nhẹ, càng trong suốt, như sắp tan biến vào không khí này.

Mẹ ôm chặt lấy thân thể tôi, mặc ai khuyên cũng không chịu buông ra.

9

Cảnh sát định bước lên, nhưng mẹ gào lên một tiếng, ôm tôi càng chặt hơn.

“Đừng chạm vào Nguyệt Nguyệt của tôi… ai cũng không được chạm vào con bé… nó lạnh rồi… để tôi ôm cho ấm… ấm rồi nó sẽ tỉnh…”