“Không giấu vương gia, người này ta từng thấy ở bên ngoài. Hắn lén lút, như muốn đi gặp ai đó.”

Ta không thể nói ra chuyện kiếp trước, chỉ có thể tìm một lý do.

“Hôm qua nhất thời chưa nhớ ra, hôm nay vừa nhớ ra liền nói cho vương gia biết.”

“Vương gia cứ âm thầm điều tra. Nếu vương gia không tin, thì coi như ta chưa từng nói lời này.”

“Ta đâu nói không tin cô.” Tiêu Quân nói.

“Chuyện hôm nay, đa tạ cô.” Tiêu Quân lại nói.

“Ta cũng có tư tâm. Ta muốn thoát khỏi Lục Thâm, mà ngài lại là kẻ địch của hắn. Vương gia không cần cảm tạ.”

Nói xong, ta liền cáo lui.

Tiêu Quân có tâm sự, bữa cơm này ăn rất yên tĩnh.

Sau bữa trưa, hắn vội vã rời đi.

Thư từ kinh thành lại tới.

Lần này người viết thư không phải Bùi Tri, mà là mẫu thân.

Lục Thâm không thích Bùi Tri, từ trước đến nay đối xử với Bùi Tri rất lạnh nhạt.

Phụ thân cũng chê Bùi Tri vô dụng, không bằng ta. Lời này càng khiến Bùi Tri tức giận đến mức nhốt mình trong phòng không chịu ra ngoài.

Đặc biệt viết thư đến nói cho ta biết những chuyện này, ban đầu ta còn tưởng mẫu thân đang trách ta.

Nhưng nhìn đến câu cuối cùng thúc giục ta sớm ngày về kinh, ta mới hiểu.

Hóa ra là bảo ta sớm ngày về kinh, đừng bỏ lỡ mối hôn sự tốt với Lục Thâm.

25

Tiêu Quân lại tới, lấy cớ đưa thuốc bổ cho ngoại tổ mẫu để đến thăm.

Ngoại tổ mẫu đương nhiên biết ý hắn ở đâu, đặc biệt để ta và hắn ở riêng.

“Lâm Thắng quả nhiên có vấn đề.”

“Ta định tương kế tựu kế, khiến Lục Thâm buông lỏng cảnh giác.”

Tiêu Quân nhìn ta: “Sắc mặt cô không tốt lắm, thân thể không khỏe sao?”

Ta lắc đầu: “Chỉ là bị việc nhà phiền nhiễu.”

“Ngài dù sao cũng là phiên vương, tùy tiện dâng tấu chuyện như vậy, lại liên quan đến Quốc Công phủ, khó tránh khiến thiên tử nghi ngờ dụng tâm của ngài.”

“Định Quốc Công là cận thần bên cạnh bệ hạ từ khi bệ hạ còn là hoàng tử. Muốn lật đổ ông ta, chỉ dựa vào ngài là chưa đủ.”

Dù sao kiếp trước, Lục Thâm vẫn sống rất tốt.

Mặc dù trong đó không thể thiếu sự giúp đỡ của Tạ Hàn.

Sắc mặt Tiêu Quân hơi trầm xuống: “Vậy chỉ có thể trơ mắt nhìn dân chúng Tô Châu lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng?”

Ta lắc đầu: “Ta cũng đâu nói không cho vương gia làm.”

“Chỉ là ngài cần đồng minh.”

Kẻ địch của kẻ địch chính là bằng hữu.

“Hoàng hậu hiện nay xuất thân từ Định Quốc Công phủ, là muội muội ruột của Định Quốc Công.”

“Nhưng người được thiên tử sủng ái nhất hiện giờ là Liễu quý phi.”

“Lục hoàng tử do Liễu quý phi sinh ra thiên tư thông tuệ, thiên tử từng mấy lần hạ chỉ muốn lập làm thái tử, đều bị triều thần khuyên can.”

Kiếp trước vì chuyện lập trữ, trong kinh có thể nói là gió tanh mưa máu.

Ta nhiều lần khuyên Tạ Hàn phải giữ mình, đừng cuốn vào tranh chấp đoạt đích.

Nhưng Tạ Hàn hẳn đã ra tay.

Nếu không có chàng, Định Quốc Công phủ chưa chắc có thể bình yên vô sự.

Kiếp trước chuyện Định Quốc Công phủ bao che tham ô của phủ Tô Châu bị đè xuống, nghĩ đến cũng có một phần công của Tạ Hàn.

“Vương gia chi bằng đi thăm dò khẩu phong của Liễu thủ phụ.”

Phụ thân của Liễu quý phi chính là đương triều thủ phụ.

26

Tiêu Quân cảm tạ ta.

“Bùi cô nương vừa nói bị việc nhà phiền nhiễu, là chuyện ở kinh thành sao?”

“Bọn họ ép cô về gả cho Lục Thâm?”

Ta không ngờ Tiêu Quân đoán được, nghĩ lại, người này đại khái đã xem thư kinh thành gửi cho ta.

“Lần này ta không xem thư của cô.”

Tiêu Quân như biết ta đang nghĩ gì.

“Cố phủ đối xử với cô tốt như vậy, nghĩ đến sẽ không có chuyện gì quấy nhiễu cô.”

“Ta ở kinh thành cũng có tai mắt của ta.”

“Lục Thâm trước mặt mọi người khiến muội muội cô khó xử, nay cả kinh thành đều đang chê cười muội muội cô không biết tự lượng sức.”

“Phụ mẫu cô đương nhiên không nỡ bỏ mối hôn sự tốt này, hẳn là giục cô về kinh rồi.”

Ta gật đầu.

Ta rõ ràng đã ở Thái Thương qua lại gần gũi với Tiêu Quân như vậy, lại nhiều lần nhắc đến Tiêu Quân trong thư, Lục Thâm không thể không chết tâm.

Hơn nữa, nếu không nắm chắc mười phần, hẳn phụ mẫu sẽ không bảo ta về kinh.

Chẳng lẽ Lục Thâm trực tiếp nói với phụ mẫu rằng muốn cưới ta?

“Ta nghĩ, ta có thể giúp cô.”

“Nếu Bùi cô nương không chê.” Tiêu Quân lại nói.

Ta bối rối đối diện ánh mắt Tiêu Quân:

“Ý vương gia chẳng lẽ là…”

“Nếu ta và cô định thân, như vậy phiền não của Bùi cô nương có thể giải quyết dễ dàng.” Tiêu Quân đáp.

“Đợi chuyện kết thúc, hôn sự này cũng có thể hủy bỏ.”

Ta rất bất ngờ trước đề nghị của Tiêu Quân.

Ta không ngờ hắn sẽ giúp ta.

“Lần này lại làm phiền vương gia rồi.”

“Bùi cô nương có ân với ta trước, ta đương nhiên phải báo ân.”

27

Ngày hôm sau, Tiêu Quân sai người đưa sính lễ tới.

Ngoại tổ mẫu rất vui, gắng gượng thân bệnh ra chủ trì.

Sau khi trao đổi canh thiếp, ta viết thư gửi về kinh thành.

Một bên là Tấn vương Tiêu Quân, một bên là thế tử Định Quốc Công phủ Lục Thâm, cả hai bên đều không thể đắc tội.

Nhưng đối với phụ thân, Định Quốc Công là cận thần thiên tử, đương nhiên nên nghiêng về Định Quốc Công phủ.

Quả nhiên, mấy ngày sau kinh thành lại gửi thư tới.

Lần này người viết thư là phụ thân.