Cuối cùng, ánh mắt bà ta dừng lại trên mảnh ngọc vỡ nát dưới sàn nhà.

Nhìn thấy miếng ngọc vỡ ấy, đồng tử của Lưu Thúy Lan co rúm lại.

Bà ta đương nhiên nhận ra miếng ngọc đó.

Bà ta hầu hạ bên cạnh mẹ tôi bao nhiêu năm, thì chứng kiến mẹ tôi đeo nó bấy nhiêu năm.

Cái ngày mẹ tôi nhắm mắt xuôi tay, bà ta cũng có mặt ở đó.

Bà ta tận mắt chứng kiến mẹ tôi dặn dò tôi phải bảo vệ sợi dây chuyền ấy cẩn thận ra sao.

Bà ta biết rõ đó là di vật mẹ tôi để lại.

Là bảo bối mà tôi luôn nâng niu gìn giữ.

Thế nhưng bây giờ, nó đã vỡ nát rồi.

Môi Lưu Thúy Lan run lên bần bật, định nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn đắng, không phát ra nổi âm thanh nào.

Lâm Thiển Thiển nhanh chân bước đến, ôm lấy cánh tay bà ta, giọng nức nở:

“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng tới.”

“Đám người này bắt nạt con, mẹ mau bảo người bắt hết bọn chúng lại đi!”

Cô ta chỉ tay vào tôi và Châu Thành Dương, nghiến răng nghiến lợi:

“Nhất là hai đứa này, cứ khăng khăng bảo mẹ là bảo mẫu.”

“Còn dám bảo nhà cửa, công ty của nhà mình đều là của cái con khốn này, ngay cả căn biệt thự này cũng là của nó!”

“Mẹ mau nói cho bọn chúng biết, những thứ này đều là của mẹ, có đúng không?”

Lưu Thúy Lan vẫn đứng im như tượng.

“Mẹ?”

Lâm Thiển Thiển nhận ra điều bất thường, lay lay cánh tay bà ta:

“Mẹ sao vậy? Mẹ nói gì đi chứ!”

Giây tiếp theo, Lưu Thúy Lan chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía tôi.

Trong đôi mắt ấy ngập tràn sự hoảng loạn và cầu xin.

Sau đó, bà ta gỡ tay Lâm Thiển Thiển ra, rảo bước đi nhanh đến trước mặt tôi.

Và rồi, giống hệt như lần trước, bà ta hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ đủ để tôi nghe thấy:

“Cô chủ, cầu xin cô, giúp tôi với.”

Tôi tựa lưng vào ghế, lạnh lùng nhìn bà ta.

Bà ta tiếp tục van nài:

“Cô chỉ cần giúp tôi nói dối một lần thôi, trước mặt Thiển Thiển, hãy giả vờ như tôi là chủ nhân căn nhà này, nhà cửa và công ty của gia đình cô đều là của tôi, cô chỉ là một kẻ đáng thương được ở nhờ nhà tôi thôi.”

“Chỉ một lần này thôi, tôi cầu xin cô.”

“Cô cũng biết đấy, bố con bé Thiển Thiển mất sớm, một tay tôi nuôi nó khôn lớn, cực khổ trăm bề.”

“Con bé này từ nhỏ đã có lòng tự trọng cao, nếu biết tôi chỉ là bảo mẫu, chắc chắn nó sẽ suy sụp mất.”

“Cô chủ, nể tình tôi đã hầu hạ bố mẹ cô ngần ấy năm, cô hãy giúp tôi lần này nữa thôi.”

“Chỉ lần này thôi, tôi xin thề, sau này tôi nhất định sẽ làm việc thật chăm chỉ, không bao giờ để con bé đến làm phiền cô nữa, cô bảo sao tôi nghe vậy.”

Giọng bà ta ép xuống cực thấp, thấp đến mức chỉ có tôi mới nghe thấy.

Thế nhưng, từng chữ bà ta thốt ra, đối với tôi lại nực cười đến cùng cực.

Tôi nhìn chằm chằm bà ta vài giây, không nhịn được bật cười thành tiếng.

“Lưu Thúy Lan.”

“Da mặt bà dày cỡ nào mà dám nói câu đó với tôi?”

Sắc mặt Lưu Thúy Lan cứng đờ.

Trong ánh mắt xẹt qua một tia hoảng hốt, theo bản năng, bà ta ngoái đầu lại nhìn Lâm Thiển Thiển một cái.

“Cô chủ.”

Lưu Thúy Lan cuống quýt, hạ giọng van lơn: “Cô nói nhỏ thôi…”

Tôi không thèm đoái hoài đến bà ta, tiếp tục cất giọng rành rọt:

“Nể mặt bố mẹ tôi, tôi mới để bà tiếp tục ở lại nhà tôi làm việc, tăng lương cho bà, bao trọn học phí cho con gái bà, bao dung độ lượng hết lần này đến lần khác với hai mẹ con bà, nhẫn nhịn hết mực.”

“Thế nhưng bà thì sao?”

“Không chỉ đưa con gái bà đến ở trong nhà tôi, để cô ta ra oai dằn mặt trước mặt tôi, để cô ta dán giấy lên cửa chửi rủa tôi, mà còn dung túng cho cô ta dẫn người đến biệt thự của bố mẹ tôi tác oai tác quái, đánh người, đập phá đồ đạc.”

“Bà nghĩ xem, sau khi các người gây ra bao nhiêu chuyện tày đình như vậy, bà lấy tư cách gì để bắt tôi giúp bà?”

Trán Lưu Thúy Lan bắt đầu túa mồ hôi hột.

“Cô chủ, tôi…”

Giọng Lưu Thúy Lan run lên lẩy bẩy, “Tôi không cố ý đâu, tôi chỉ là…”

“Chỉ là cái gì?”