“Ta thực sự không hiểu.” Ta nhìn hắn, gằn từng chữ: “Lục Vân Thâm, chàng và mẹ chàng rốt cuộc là đọc sách đến hỏng não, hay trong xương tủy vốn đã khắc hai chữ vô liêm sỉ?”

“Nàng!” Lục Vân Thâm bị lời buộc tội của ta làm cho uất nghẹn, run rẩy toàn thân. Không thở nổi một hơi, hắn phun ra một búng máu đỏ tươi. Máu bắn tung tóe lên bộ hỉ phục màu đỏ, trông vô cùng chói mắt.

“Vân Thâm!” Hạ nhân bên cạnh kinh hãi la hét, lúng túng đỡ lấy hắn.

Diệp Lăng Phong thấy vậy, chỉ cười gằn, trong mắt không có chút thương xót: “Phun máu rồi sao? Thế đã chịu không nổi rồi à? Nỗi nhục muội muội ta phải chịu, còn nặng nề hơn vũng máu này nhiều!”

Huynh ấy bước tới, từ trên cao nhìn xuống Lục Vân Thâm đang đứng không vững: “Lục Vân Thâm, ta nói cho rõ ở đây. Trộm cắp đồ ngự tứ, theo luật đáng chém đầu. Hôm nay, nể mặt muội muội ta, nể mặt danh hiệu Trạng nguyên của ngươi, ta sẽ không báo quan.”

“Thế nhưng!” Giọng huynh ấy đột nhiên đanh lại, đầy vẻ uy hiếp: “Nếu để ta biết thêm chuyện gì Lục gia có lỗi với muội muội ta, hoặc kẻ nào dám ăn nói linh tinh ở bên ngoài nửa chữ… Lần sau, sẽ không phải là Huyền Giáp vệ đến nhà ngươi dọn đồ nữa đâu, mà sẽ là sai nha Đại Lý tự đến đeo gông cho ngươi và bà mẹ trộm cắp của ngươi đấy!”

Nói xong, không thèm để ý Lục Vân Thâm thêm một giây nào, huynh ấy vung tay: “Chúng ta đi! Đem toàn bộ đồ đi!”

“Rõ!” Huyền Giáp vệ đồng loạt hô to, khiêng từng rương của hồi môn chất thành núi lên xe ngựa đã đợi sẵn bên ngoài. Quá trình ngăn nắp trật tự hoàn toàn trái ngược với khung cảnh ngổn ngang bừa bộn trước cửa Lục phủ.

09

Đoàn xe nhanh chóng chuẩn bị xong. Một trăm hai mươi tám rương hồi môn, không sứt mẻ một món, lại còn mang thêm khí thế lục soát tịch thu nhà cửa, xếp thành hàng thẳng tắp trên đường phố dài. Cảnh tượng hoành tráng hơn cả lúc đến, lại ngập tràn sự mỉa mai chua xót.

Diệp Lăng Phong dắt con ngựa bạch dũng mãnh tới cạnh ta: “A Nhan, lên ngựa, Đại ca đưa muội về nhà.” Giọng huynh ấy đã khôi phục vẻ ôn hòa, như thể vị sát thần vừa nãy chỉ là ảo giác.

Ta gật đầu, định bước lên ngựa thì khựng lại. Ta quay người, chậm rãi, từng bước tiến lại gần Lục Vân Thâm. Hắn vừa được hạ nhân đỡ đứng vững, lau đi vết máu trên khóe miệng, mặt mũi nhợt nhạt như giấy, ánh mắt vô hồn nhìn ta. Trong đôi mắt đó có phẫn nộ, có nhục nhã, có không cam lòng, và thậm chí có cả sự bàng hoàng hối hận mà ta không thể đọc hiểu.

【Ái chà, tra nam hối hận rồi à?】

【Giờ hối hận thì được gì? Muộn rồi con trai! Thư Nhan của chúng ta không thu nhặt rác!】

【Nhìn ánh mắt hắn kìa, như con chó bị chủ bỏ rơi, nực cười thật.】

Ta không bận tâm đến những lời châm biếm trên đạn mạc, chỉ bình tĩnh nhìn hắn. Ta lấy từ trong ngực áo ra một món đồ. Đó là một khối noãn ngọc Điền Hoàng hảo hạng, điêu khắc thành hình một đôi uyên ương, bên dưới kết tua rua đồng tâm kết. Đây là tín vật hắn tặng ta khi đính hôn. Hắn từng nói, món đồ này do mẹ hắn truyền lại, có ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Giờ nhớ lại, đúng là lố bịch.

Ta đưa tay, nhẹ nhàng đặt miếng ngọc đó vào lòng bàn tay lạnh ngắt của hắn.

“Lục Vân Thâm.” Giọng ta phẳng lặng, không gợn sóng: “Miếng ngọc này, trả lại cho chàng.”

Tay hắn khẽ run rẩy, vô thức muốn nắm chặt lấy, nhưng rồi lại cứng đờ như chạm phải than hồng. Hắn ngẩng đầu lên, môi mấp máy, dường như muốn nói điều gì. Nhưng ta không cho hắn cơ hội đó. Ta nhìn hắn, nhìn lại phủ Trạng nguyên bừa bộn treo đầy lụa đỏ phía sau hắn. Khóe môi ta cong lên một nụ cười cực nhạt, nhưng cũng cực lạnh:

“Sự thâm tình không đổi mà chàng mong muốn, sự hy sinh vì tình yêu mà chàng khao khát, đều không liên quan đến ta nữa. Cứ giữ lấy cái trò cảm động chính mình của chàng đi. Từ nay về sau, đường ai nấy đi. Chàng và Ôn tiểu thư yêu dấu của chàng tình sâu như biển, đáng ca đáng khóc, Diệp Thư Nhan ta không phụng bồi nữa.”

Ánh mắt ta cuối cùng dừng lại trên tấm bài vị bị che khuất bởi chiếc khăn trùm đầu đỏ. Ta khẽ cười, dùng âm lượng chỉ đủ để hai người nghe thấy, bổ sung câu chốt hạ:

“À, đúng rồi, Lục Trạng nguyên. Chàng yêu nàng ấy như vậy, chi bằng sớm xuống dưới đó bầu bạn cùng nàng ấy đi. Trên đường xuống Hoàng tuyền, hai người cũng dễ làm một đôi quỷ phu thê, mãi mãi không chia lìa.”

Lời nguyền rủa ác độc này như một cây kim tẩm độc đâm phập vào tim Lục Vân Thâm. Đồng tử hắn co rụt, cơ thể chao đảo dữ dội, ánh mắt tràn đầy sự bàng hoàng khó tin. Dường như hắn không ngờ rằng cô gái Diệp Thư Nhan từng nhu mì, ngoan ngoãn, ánh mắt ngập tràn ngưỡng mộ hắn, lại có thể buông ra những lời tuyệt tình, tàn nhẫn đến thế.

Ta không nhìn hắn thêm nữa, quay ngoắt người bước đi.

Diệp Lăng Phong đỡ lấy ta, thoăn thoắt xoay người lên ngựa. Ta ngồi thẳng lưng trên lưng ngựa cao cao, cúi xuống nhìn khuôn mặt thẫn thờ dưới đó.

“Đại ca, chúng ta về nhà.”

“Được, về nhà!” Diệp Lăng Phong cười lớn, vung cương roi một cái: “Giá!”

Ngựa bạch hí vang, cất vó phóng đi. Huyền Giáp vệ và đoàn xe nối đuôi theo sát phía sau. Vó ngựa dồn dập, bụi bay mù mịt.