Quay lại chương 1 : https://novatruyen.com/khac-phu-gap-khac-the/chuong-1
“Lý Huyền Cơ che giấu rất khéo, trước mặt hoàng thượng luôn tỏ ra trung hậu cẩn trọng, khiến hoàng thượng tin rằng mọi dị tượng đều là thiên ý.”
Lúc này, ta mới thật sự hiểu ra toàn bộ chân tướng sự việc.
Chẳng trách Chu giám chính luôn hăng hái ghi chép quan sát, thì ra hắn vốn là người của Lý Huyền Cơ!
“Vậy giờ chúng ta nên làm gì?”
“Đợi hoàng thượng tới, đem chân tướng bẩm báo rõ ràng.” Tiêu Chiến đáp.
“Tuy có phần mạo hiểm, nhưng là cơ hội duy nhất.”
“Nếu hoàng thượng không tin thì sao?”
“Vậy thì chỉ còn cách… liều mạng.”
Ta nhìn nét kiên nghị nơi đáy mắt Tiêu Chiến, trong lòng chợt dâng lên một luồng ấm áp.
Nam nhân này… vì bảo hộ ta, thậm chí chẳng màng sinh tử.
5
Đêm đã về khuya, hoàng thượng vẫn chưa đến.
Ta và Tiêu Chiến cùng chờ trong thư phòng, cả hai đều căng thẳng.
Nếu kế hoạch đêm nay thất bại, e rằng chúng ta thực sự bỏ mạng tại nơi này.
Ta không nén được, lên tiếng hỏi: “Tiêu tướng quân, vì cớ gì ngươi giúp ta? Theo lý, ngươi vốn chẳng cần liên lụy vào chuyện này.”
Tiêu Chiến trầm mặc một hồi: “Vì ta không muốn tiếp tục nhìn thấy người vô tội chết ngay trước mắt mình.”
“Ngươi thật sự cho rằng ta vô tội sao?” Ta cười khổ.
“Ta đã lừa ngươi, chuyện ta mang mệnh khắc phu… vốn là giả.”
Tiêu Chiến quay đầu nhìn ta: “Ta biết. Ta đã sớm biết rồi.”
Ta trừng mắt: “Cái gì? Khi nào ngươi biết?”
“Ngay lần đầu gặp mặt.” Khóe môi Tiêu Chiến khẽ nhếch lên một nụ cười mờ nhạt.
“Dẫu diễn xuất của ngươi không tệ, nhưng sơ hở lại quá nhiều.”
Mặt ta đỏ bừng: “Vậy sao ngươi không vạch trần ta?”
“Bởi vì… ta cảm thấy ngươi rất thú vị.” Tiêu Chiến đáp.
“Một tiểu thư khuê các, chỉ để trốn hôn mà nghĩ ra được kế như vậy, đã là điều không dễ.”
Ta càng thêm xấu hổ: “Vậy mấy ngày nay ngươi… cũng đang diễn kịch?”
“Một nửa.” Tiêu Chiến khẽ nói.
“Bên cạnh ta quả thực thường xảy ra quái sự, nhưng không đến mức như lời đồn thổi.”
“Hiện tại ta cũng biết, những chuyện ấy đều do người cố ý tạo ra.”
Ngay lúc ấy, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
“Hoàng thượng tới rồi.” Ta khẽ nói, tim đập thình thịch.
Tiêu Chiến gật đầu: “Nhớ kỹ, lát nữa bất luận xảy ra chuyện gì, cũng phải tin tưởng ta.”
Cánh cửa thư phòng bị đẩy ra, hoàng thượng bước vào.
Ngài mặc thường phục mộc mạc, trông giống một người trung niên bình thường. Nhưng khí thế đế vương toát ra khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Tham kiến hoàng thượng.” Ta và Tiêu Chiến cùng quỳ gối hành lễ.
“Bình thân.” Hoàng thượng ngồi xuống ghế, đưa mắt đánh giá chúng ta, thần sắc đầy hứng thú.
“Trẫm nghe Chu giám chính nói, gần đây hai ngươi thật là thú vị.”
Ta và Tiêu Chiến liếc nhìn nhau, hắn khẽ gật đầu.
“Hoàng thượng, vi thần có việc trọng yếu muốn tấu.” Tiêu Chiến chắp tay nói.
“Oh? Việc gì trọng yếu?”
“Liên quan đến mệnh khắc thê của vi thần, cùng mệnh khắc phu của Tô tiểu thư.”
Hoàng thượng lập tức nổi hứng: “Nói trẫm nghe thử xem.”
“Khải bẩm hoàng thượng, mọi chuyện đều là giả dối.” Tiêu Chiến nói từng chữ từng lời, vững vàng hữu lực.
“Có kẻ cố tình bày ra giả tượng, lừa dối hoàng thượng, cũng lừa cả chúng thần.”
Sắc mặt hoàng đế lập tức biến đổi: “Ngươi nói gì?”
Ngay khoảnh khắc đó, bên ngoài vang lên một thanh âm âm trầm: “Tiêu Chiến, ngươi đã biết quá nhiều rồi.”
Một nam tử trung niên thân mặc đạo bào bước vào phòng, chính là Giám chính Khâm Thiên Giám — Lý Huyền Cơ.
Hoàng đế khẽ nhíu mày: “Lý giám chính? Sao khanh lại đến đây?”
“Thần đến để ngăn kẻ khác làm loạn thánh thính.” Lý Huyền Cơ hành lễ, đoạn ngẩng đầu, ánh mắt đầy hàn ý nhìn về phía chúng ta.
“Tiêu Chiến, Tô Uyển Nhi, các ngươi dám cả gan nói dối trước mặt thánh thượng?”
“Kẻ nói dối chính là ngươi!” Tiêu Chiến lập tức đứng dậy.
“Hoàng thượng, chính hắn là chủ mưu phía sau mọi chuyện!”
“Vô lễ!” Lý Huyền Cơ quát lớn một tiếng, rồi thò tay vào tay áo, lấy ra một vật kỳ dị.
Vật ấy tựa chuông nhỏ, trên thân lại khắc đầy phù văn cổ quái.
Lý Huyền Cơ khẽ lắc, tiếng chuông vang lên, thanh âm quái dị rợn người.
Chỉ trong thoáng chốc, khí tức trong thư phòng lập tức biến đổi.
Ta cảm thấy choáng váng, đầu óc bắt đầu xuất hiện ảo ảnh mơ hồ.
Tiêu Chiến cũng ôm đầu, hiển nhiên đang chịu ảnh hưởng nặng nề.
“Hoàng thượng, ngài thấy rồi chứ?” Lý Huyền Cơ cười lạnh.
“Thể chất khắc tinh của bọn họ đã phát tác, đây chính là chứng cứ!”
Thế nhưng phản ứng của hoàng thượng lại ngoài dự liệu.
“Đủ rồi.” Hoàng đế trầm giọng, lạnh lùng cất tiếng.
“Lý Huyền Cơ, trẫm đã sớm nghi ngờ ngươi.”
“Cái gì?” Lý Huyền Cơ ngẩn người, sắc mặt thoắt chốc tái mét.
“Ngươi tưởng trẫm thực sự không biết gì sao?” Hoàng đế chậm rãi đứng dậy.
“Người mà Kỳ Sự Ty âm thầm giám sát, không phải họ — mà là ngươi.”
Ta và Tiêu Chiến đều sững người.
“Hoàng thượng… là có ý gì?” Ta lắp bắp hỏi.
“Ý là — tất cả vốn nằm trong thiên la địa võng mà trẫm giăng sẵn.” Hoàng thượng nhìn Lý Huyền Cơ, ánh mắt như băng sương.
“Trẫm đã sớm phát hiện ngươi mưu ma chước quỷ, bày ra chuyện hôn sự này cũng là để ép ngươi hiện thân.”
Sắc mặt Lý Huyền Cơ trở nên cực kỳ khó coi: “Không thể nào!”
“Chẳng có gì là không thể.” Hoàng đế cười lạnh.