“Đôi giày này là Khương Vãn đưa cho Tô Tiểu Miên. Kể từ khi Tô Tiểu Miên đi đôi giày này, chân cô ấy bắt đầu xảy ra chuyện. Tôi đã điều tra rồi, đôi giày này không phải của bản thân Khương Vãn. Trên giày có ghi một cái tên – Trần Duyệt. Trần Duyệt là học sinh trường trung học Thanh Hà, nửa năm trước bị tai nạn xe, hiện tại liệt toàn thân. Một ngày trước khi đưa đôi giày này cho Tô Tiểu Miên, Khương Vãn đã đặc biệt chạy đến bệnh viện thăm Trần Duyệt, và lấy đi những món đồ cũ này của cô ấy.”
Cậu ta đặt đôi giày múa lên đùi Tô Tiểu Miên.
“Khương Vãn cố tình đưa giày của một người bị liệt cho Tô Tiểu Miên mang, dẫn đến cơ thể Tô Tiểu Miên xuất hiện bất thường. Cô ta làm thế chỉ vì một mục đích duy nhất: Đẩy Tô Tiểu Miên khỏi danh sách múa solo, để bản thân mình thế chỗ.”
Lớp học nổ tung.
“Thật hay đùa vậy? Một đôi giày mà hại được người á?”
“Thế này thì đáng sợ quá!”
“Nhưng mang giày cũ làm sao mà teo cơ được? Nghe vô lý quá.”
Thẩm Thụy nhíu mày nhìn cái tên ghi trên đôi giày, rồi lại nhìn tôi. Cô bạn định mở miệng nói gì đó, nhưng môi mấp máy hai cái rồi lại ngậm miệng.
Hà Dao nép sát hai tay vào người, ngón tay liên tục mân mê khuyên tai, ánh mắt lảng tránh mọi người.
Lâm Xảo đập bàn đứng phắt dậy.
“Chu Cẩn, cậu ăn nói hàm hồ cái gì thế hả? Một đôi giày cũ có thể làm người ta teo cơ? Cậu nghĩ 40 người trong lớp này không ai học môn Sinh học chắc?”
“Thế cậu giải thích xem, tại sao Tô Tiểu Miên đi đôi giày này xong chân lại có vấn đề? Tại sao Khương Vãn lại cất công chạy đến bệnh viện tìm một người bị liệt để lấy giày cũ? Đây không phải là sự trùng hợp.”
Lâm Xảo cười khẩy:
“Tớ cũng muốn hỏi đây, tại sao Tô Tiểu Miên lại nhất định CỨ PHẢI mượn đồ của Khương Vãn? Từ giày múa đến dây thun, bó gối, mượn từng thứ một. 40 người trong lớp cô ta không mượn, sao cứ nhắm vào mỗi một người? Động cơ của ai mới là kẻ đáng ngờ hơn?”
Yết hầu Chu Cẩn nhúc nhích:
“Cậu đừng có đánh trống lảng. Bây giờ chân của Tiểu Miên xảy ra chuyện thật rồi, phải ngồi xe lăn đây này. Sự thật rành rành ra đó.”
Lâm Xảo quay sang Tô Tiểu Miên:
“Tô Tiểu Miên, cậu tự mình nói đi. Cậu mượn đồ của Khương Vãn rốt cuộc là vì cái gì? Một học sinh chuyển trường từ nơi khác đến như cậu, lúc mới vào đến kỹ năng cơ bản xếp hạng 20 còn không lọt, vậy mà mượn đồ của Khương Vãn xong thứ hạng cứ thế tăng vọt, cậu giải thích chuyện này thế nào?”
Tô Tiểu Miên ngồi trên xe lăn, môi run rẩy:
“Thành tích tớ tiến bộ là vì tớ nỗ lực luyện tập. Liên quan gì đến việc mượn đồ?”
“Vậy thì chân cậu có vấn đề cũng chẳng liên quan gì đến đôi giày đó cả.”
Tiếng bàn tán trong lớp ngày càng lớn. Ý kiến chia làm hai phe, một phe tin lời Chu Cẩn cho rằng tôi cố ý hãm hại, phe kia bị câu hỏi của Lâm Xảo làm cho khựng lại, cảm thấy sự tiến bộ đột ngột của Tô Tiểu Miên vốn đã có vấn đề.
Đúng lúc này, người của phòng giáo vụ bước vào.
“Em Khương Vãn, mời em theo tôi lên phòng Hiệu trưởng một chuyến. Phụ huynh của em Tô Tiểu Miên đã đến trường và nộp đơn khiếu nại bằng văn bản, tố cáo em cố ý gây thương tích cho bạn học.”
Lâm Xảo tức giận đấm mạnh xuống mặt bàn.
“Khiếu nại cái gì? Đôi giày cũ hại người á? Mấy thầy cũng tin vào thứ ma quỷ đó à?”
“Em Lâm Xảo, đề nghị em kiểm soát cảm xúc. Chuyện này nhà trường sẽ điều tra rõ ràng.”
Tôi đứng dậy, xách balo đi theo người của phòng giáo vụ ra ngoài.
Lúc đến cửa, tôi ngoái đầu nhìn lại.
Trong cả lớp học, chỉ có biểu cảm của hai người là khác biệt.
Lâm Xảo muốn lao ra đi cùng tôi, nhưng bị bạn học bên cạnh kéo lại.
Thẩm Thụy thì ngồi im tại chỗ, hai bàn tay đan chặt vào nhau, nhìn chằm chằm vào đôi giày cũ trên bàn, môi mím chặt thành một đường thẳng.
Trong phòng Hiệu trưởng, mẹ của Tô Tiểu Miên ngồi đối diện, sắc mặt hằm hằm. Hiệu trưởng ngồi ở vị trí chính giữa. Thầy trưởng phòng giáo vụ đứng bên cạnh. Gần cửa còn có một cô nhân viên hành chính trẻ đang ghi chép.
Xe lăn của Tô Tiểu Miên được đặt lệch sang trái. Chu Cẩn đứng sau cô ta.
“Khương Vãn. Phụ huynh em Tô Tiểu Miên phản ánh, em đã dùng đồ dùng học múa cũ không rõ nguồn gốc cho Tô Tiểu Miên sử dụng, dẫn đến cơ thể Tô Tiểu Miên xuất hiện dị thường. Em có gì muốn nói không?”
“Thưa thầy, em có thể hỏi một câu trước được không ạ?”
“Em cứ nói.”
“Chân của Tô Tiểu Miên là do hôm qua lúc tổng duyệt bị ngã nên mới bị thương. Nhưng TRƯỚC buổi tổng duyệt HAI TUẦN, chân cô ta đã luôn có vấn đề — đi học xoay người không vững, đại khiêu tiếp đất thì đầu gối bủn rủn, đã mấy lần suýt ngã trong lớp. Những việc này cô Phương đều tận mắt chứng kiến. Nếu do đôi giày đó gây ra, vậy tại sao cô ta đi giày xong chân không những không tốt lên mà lại tệ đi? Một người muốn thông qua việc mượn đồ của em để tăng thực lực, đi giày xong lại trở nên yếu đi, điều này chứng tỏ cái gì?”
Cả phòng làm việc im lặng ba giây.
Mẹ Tô Tiểu Miên nhíu mày: “Chứng tỏ cái gì?”