Tôi vẫn duy trì việc trích 2.000 tệ một cách đều đặn mỗi tháng từ thẻ lương của Cao Minh.

Chuyển vào một tài khoản ngân hàng độc lập, được mở ra riêng biệt.

Phần ghi chú của tài khoản đó, tôi viết: “Quỹ dưỡng già và dự phòng khẩn cấp cho bố mẹ chồng”.

Một ngày nọ, tôi mở sao kê của tài khoản này ra cho Cao Minh xem.

Anh ta nhìn vào những con số đang tăng lên đều đặn mỗi tháng trong tài khoản đó, hốc mắt lập tức đỏ hoe.

Anh ta nghẹn ngào, không thốt nên lời.

Anh ta cuối cùng cũng hiểu, không phải là tôi không hiếu thuận, cũng chẳng phải tôi cay nghiệt.

Tôi chỉ đang dùng cách của mình để phản đối sự đòi hỏi vô độ, sự lừa dối thiếu tôn trọng.

Tôi đang bảo vệ giới hạn cuối cùng của cái gia đình nhỏ này.

Tối hôm đó, ăn cơm xong, tôi đặt chìa khóa xe mới lên bàn trà.

“Hôm nay mệt quá, em không muốn động đậy nữa.”

Tôi nhìn Cao Minh, “Ăn xong anh lái xe chở Đậu Đậu ra công viên hóng gió đi.”

Cao Minh nhìn chùm chìa khóa đó, như thể nhìn thấy kỳ trân dị bảo.

Anh ta vươn tay, vô cùng cẩn thận đón lấy chùm chìa khóa.

Bàn tay nhận lấy chìa khóa ấy đang khẽ run lên.

Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn tôi, trong đáy mắt có ánh sáng lấp lánh.

Anh ta biết, thứ mà anh ta giành lại được, không phải là quyền lái xe.

Mà là, một tư cách để tôi đưa lại vào thời kỳ xem xét, và thử thách lại từ đầu.

Còn tôi, cuối cùng cũng đã giành lại được cuộc sống mà mình hằng mong muốn.

Yên bình, thanh thản, và quan trọng nhất, tôi là người làm chủ.