Phụ thân ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Thái tử đầy kinh hãi.

Đây là muốn ta không danh không phận vào phủ làm thiếp, lại còn vắt kiệt mấy cửa tiệm trong tay ta.

Ta nhìn phụ thân, ánh mắt cầu khẩn.

Bàn tay phụ thân siết lại, nhìn Lâm Diên Nhi nằm dưới đất như bùn nhão, rồi lại nhìn ta đang bị Thái tử ép sát.

“Điện hạ nói đùa rồi, Uyển Nhi dung mạo tầm thường, lại từng đính hôn… danh tiếng không tốt, e làm kinh động điện hạ.”

“Đính hôn?” Thái tử cười khẩy, tiến thêm một bước, ghé sát mặt ta. “Một tên tội phạm lưu đày đã chết, cũng tính là phu quân? Nhạc phụ, tình cảnh của cô hiện giờ không dễ, nếu không có người tri kỷ giúp đỡ, e rằng phú quý của tướng phủ… cô cũng khó giữ nổi.”

Lời uy hiếp trần trụi.

Ta đột ngột thoát khỏi tay Thái tử, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất.

“Điện hạ! Thần nữ tuy ngu dốt, nhưng biết nỗi lo của điện hạ không ở hậu trạch mà ở triều đường lương thảo. Thần nữ nguyện dâng toàn bộ gia sản, gom đủ mười vạn lượng bạc, giúp điện hạ vượt qua cửa ải, chỉ cầu điện hạ mở lượng từ bi, cho thần nữ ở lại bên phụ thân tận hiếu!”

Phụ thân sững sờ, đến cả Lâm Diên Nhi đang co giật dưới đất cũng ngừng gào.

“Mười vạn lượng?” Thái tử nheo mắt, giọng đầy nghi ngờ. “Ngươi chỉ là thứ nữ, lấy đâu ra mười vạn lượng?”

Ta không vội không loạn, lấy từ trong ngực ra một xấp phiếu đổi tiền dày, hai tay nâng quá đầu.

“Đây là toàn bộ của hồi môn mẫu thân để lại, cộng thêm nửa tháng qua nữ nhi bán hết trang sức, lại xoay vòng bạc ở mấy cửa tiệm trong tay, mới miễn cưỡng gom đủ.”

Ta ngẩng đầu, ánh mắt thành khẩn.

“Nay tướng phủ và điện hạ vinh nhục tương liên. So với vào phủ hầu hạ tỷ tỷ, thần nữ cho rằng khoản bạc này với điện hạ còn quan trọng hơn. Dù sao lỗ hổng triều đình không thể chờ, mà bên điện hạ… từ trước đến nay đâu thiếu mỹ nhân.”

Thái tử nhìn chằm chằm xấp phiếu, lòng tham hiện rõ.

Hắn giật lấy, từng tờ kiểm tra.

Đó là phiếu của mấy đại tiền trang kinh thành, uy tín, có thể đổi bạc thật, không thể giả.

Khoản bạc này vừa đủ lấp lỗ, vừa lo lót Ngự sử đài, giữ vững uy danh trữ quân của hắn.

“Tốt!” Thái tử cười lớn. “Lâm tướng, thứ nữ của ngươi… hiểu chuyện hơn nhiều!”

Hắn nhét phiếu vào ngực, tiền đã vào tay thì cũng không vội đòi người nữa.

Để ta ở ngoài giúp hắn gom tiền, còn hữu dụng hơn nhốt trong hậu viện làm đồ chơi.

“Nếu Uyển Nhi muội muội đã có hiếu tâm như vậy, cô cũng không nỡ đoạt người ta yêu.” Thái tử dùng mu bàn tay vuốt má ta, ánh mắt dính nhớp. “Nhưng Uyển Nhi muội muội nhớ cho rõ, kiên nhẫn của cô có hạn. Lần sau nếu còn sai sót, người và tiền của tướng phủ… cô đều muốn.”

Nói xong hắn quay người rời đi, đi ngang Lâm Diên Nhi cũng không dừng.

“Đem đi! Đừng để nàng ta làm bẩn đất của tướng gia.”

Mấy thị vệ bước lên kéo Lâm Diên Nhi dậy.

“Không… ta không đi! Phụ thân! Uyển Nhi là ngươi hại ta! Là ngươi hại ta!”

Tiếng gào thét của nàng dần xa.

Ta quỳ dưới đất, đến khi tiếng bước chân Thái tử hoàn toàn biến mất mới chậm rãi đứng lên.

Lúc này phụ thân mới hoàn hồn, nhìn ta, sắc mặt phức tạp vô cùng.

“Con lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

Nền tảng tướng phủ ông rõ nhất, di nương của ta xuất thân thấp kém, làm gì có của hồi môn.

“Phụ thân quên rồi sao? La Khang tuy là thư sinh nghèo, nhưng đồng môn cố hữu của chàng khắp thiên hạ. Khoản bạc này, một nửa là con buôn bán kiếm được, nửa còn lại là nể tình đồng môn của chàng, vay tạm từ mấy tiền trang.”

“Vay?” Phụ thân cau mày. “Lãi bao nhiêu?”

“Chín ra mười hai về.” Ta thản nhiên nói. “Nhưng phụ thân yên tâm, chỉ cần lỗ hổng của Thái tử được lấp, tướng phủ bình ổn, chút lãi ấy nữ nhi trả nổi.”

Phụ thân trầm mặc hồi lâu, đưa tay vỗ nhẹ vai ta.

Ông quay lại bàn, lấy ra một chiếc chìa khóa đồng.

“Từ hôm nay, trung quỹ của tướng phủ, con quản.”

Đó là mạch sống của cả tướng phủ.

“Nữ nhi nhất định không phụ phụ thân giao phó.”

Đêm khuya, trăng mờ gió lớn.

Ta một mình ngồi dưới hành lang, trong tay vuốt nửa miếng kim tương ngọc, nhìn vầng trăng khuyết trên trời.

Mười vạn lượng.

Dĩ nhiên không phải tiền vay. Đó là La Khang đưa.

Mấy tiền trang kia bề ngoài là thương hiệu bình thường, nhưng chủ phía sau lại chính là Ngũ hoàng tử.

Thái tử nếu đi rút tiền, mỗi tờ phiếu đều sẽ lưu lại ghi chép chi tiết.

Thời gian, người rút, còn có thể truy ra bạc dùng vào đâu.

Đó chính là chứng cứ sắt.

Đợi đến khi Ngũ hoàng tử trên triều vạch toang lớp màn này, mười vạn lượng ấy sẽ trở thành bằng chứng sắt về tội tham ô quân hưởng.

“Nhị tiểu thư.”

Một tiếng động rất khẽ, tiểu khất cái chui ra từ sau hòn giả sơn.

Cậu ta nhìn quanh, lấy từ ngực ra một phong thư, nhét vào tay ta.

“Vừa gửi từ phía nam tới.”

Phong thư dính bùn và vết máu.

Ta run tay mở ra.

Bên trong chỉ một tờ giấy mỏng.

【Ba tháng sau, kinh thành gặp.】

Ta đưa tờ giấy lại gần ngọn nến, châm lửa đốt.

Ba tháng.

Chỉ cần chống đỡ thêm ba tháng nữa, bầu trời Đại Lương này… sẽ đổi màu.