QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://vivutruyen2.net/hau-ha-ke-phan-boi/chuong-1

Cho đến khi hắn đối diện ánh mắt của cha tôi, hai chân Lục Hoài An mềm nhũn, ngã quỵ xuống ghế bên cạnh.

6

Lục Hoài An run rẩy chỉ tay về phía cha tôi đang chậm rãi bước đến gần.

“Ông… ông làm sao mà sống lại được? Chẳng phải ông đã chết rồi sao? Tôi tận mắt thấy xác của ông trong nhà xác mà! Ông là ai? Là người hay là ma?!”

Mẹ Lục cũng đã sợ đến mức ngồi bệt xuống đất.

“Lão gia…? Chính tay tôi đưa ông vào nhà tang lễ, sao ông còn sống được? Có ma! Có ma rồi!”

Trong lúc họ còn run rẩy nói, cha tôi đã bước tới trước mặt hai mẹ con bọn họ.

“Tôi là người hay là ma, nhìn là biết. Còn tôi muốn hỏi, các người là người hay là quỷ?!”

Giọng cha tôi không lớn, nhưng nặng tựa sấm, khiến người nghe run rẩy không dám thở mạnh.

Hơn chục bác sĩ gia đình đang cẩn thận kiểm tra cho tôi.

Vài phút sau, một người bước đến khẽ nói bên tai cha tôi:

“Lão gia, tiểu thư mấy ngày nay e rằng chịu khổ không ít. Đầu ngón tay có nhiều vết thương, trên lưng có vết bầm lớn, mặt hình như bị đánh, toàn thân dính hàn khí. Chỉ số sức khỏe so với lúc ngài rời đi tụt rất nghiêm trọng.”

Mẹ tôi mất vì bệnh từ nhiều năm trước, từ đó cha càng chú trọng hơn đến sức khỏe của tôi.

Những bác sĩ này vốn là người chuyên chăm lo cho sinh hoạt của tôi, theo dõi tình trạng sức khỏe từng ngày.

Sắc mặt họ giờ đây tái nhợt, nhưng thứ đáng sợ hơn chính là khuôn mặt lạnh như thép của cha.

Ông túm tóc mẹ Lục, ném mạnh bà ta vào tháp rượu sâm panh phía sau.

Trong khoảnh khắc, tháp rượu cao hơn người đổ sập, mảnh thủy tinh cắm đầy trên mặt bà ta, máu hòa cùng rượu chảy xuống thành dòng, tanh nồng khắp nơi.

Cha tôi khàn giọng quát lên, tiếng gằn như dao cứa:

“Vương Quế Cầm! Hai mươi năm cô hầu hạ trong nhà họ Phó, tôi giúp cô ly hôn, giúp cô nuôi con trai. Trước khi tôi ‘chết’, cô quỳ gối trước mặt tôi, khóc lóc thề rằng sẽ chăm sóc tốt cho Uyển Ninh. Đây là cách cô chăm sóc sao?!”

Cha nắm tóc bà ta kéo ngẩng đầu lên, tôi mới thấy rõ, một mảnh kính vỡ đã cắm thẳng vào tròng mắt bà.

Người phụ nữ từng ngang ngược đứng trước mặt tôi mấy ngày trước giờ đây run như cầy sấy, không dám hé răng kêu đau, chỉ nấc nghẹn van xin:

“Xin lỗi, lão gia, là tôi hồ đồ, là tôi sai rồi. Ngài muốn xử phạt thế nào cũng được, chỉ xin ngài tha cho con trai tôi!”

Câu nói ấy lại khiến cha tôi sực nhớ.

Ông ném mạnh Vương Quế Cầm sang một bên, quay phắt lại nhìn Lục Hoài An đang đứng ngẩn người không biết phải làm gì.

“Lục Hoài An, ngày đó cậu quỳ trước mặt tôi, đầu gối rớm máu, van xin tôi đồng ý hôn sự với Uyển Ninh. Hôm đó cậu nói thế nào?!”

“Cậu nói cậu không yêu thân phận của Uyển Ninh, mà yêu tính cách độc lập của nó, yêu sự kiên cường của nó. Cậu nói dù nghèo hay giàu, cậu cũng sẽ bảo vệ nó, thay tôi chăm sóc nó. Kết quả là gì?!”

“Tôi vừa ‘chết’ ngày đầu tiên, cậu đã dẫn đàn bà khác về nhà?! Còn khiến Uyển Ninh phải hầu hạ hai người các người?!”

“Lục Hoài An, cậu dám đối xử với con gái nhà họ Phó như thế, thật to gan!”

Lục Hoài An run rẩy, yết hầu nghẹn lại, ánh mắt liếc về phía mẹ mình đang nằm trên vũng máu, trong lòng phẫn nộ nhưng không dám mở miệng.

“Tôi đang hỏi cậu! Trả lời!”

Một tiếng quát như sấm khiến hắn giật mình hoàn hồn.

“Xin… xin lỗi…”

“Một câu xin lỗi là xong sao?! Nếu tôi giết mẹ cậu rồi nói xin lỗi, cậu thấy ổn không?! Nói đi, có được không?!”

Cha tôi tung cú đá mạnh vào bụng hắn, rồi giẫm thẳng xuống hạ thân.

“Đồ súc sinh! Dám phản bội con gái tôi, đây chính là kết cục của cậu!”

Cha đạp mạnh một cái, sau đó nhặt mảnh ly rượu vỡ dưới đất, đâm thẳng xuống giữa háng hắn.

Máu phun đỏ cả quần lễ phục trắng của hắn.

Mẹ Lục chỉ còn một con mắt, thấy vậy liền bò lồm cồm tới, nắm chặt cổ chân cha tôi, dập đầu liên tục:

“Lão gia, là lỗi của tôi, xin ngài trừng phạt tôi thôi! Hoài An là con trai duy nhất của ba đời nhà họ Lục, nếu nó bị phế rồi, tôi biết ăn nói sao với tổ tiên nhà họ Lục đây!”

Cha liếc mắt ra hiệu cho bác sĩ.

Một bác sĩ tiến tới kiểm tra, sau đó quay về báo:

“Không tổn thương đến gốc.”

Mẹ Lục nghe vậy lập tức cúi đầu tạ ơn, nước mắt nước mũi tèm lem: