“Tôi biết rõ môi trường có ảnh hưởng rất lớn đến trẻ nhỏ, khẩn cầu mọi người cho tôi 5 phút, nếu tôi không thể chứng minh sự trong sạch của Nguyệt Nguyệt, tôi sẵn sàng làm thủ tục chuyển trường cho cháu, để không làm ảnh hưởng đến môi trường học tập trong sạch của những đứa trẻ khác!”

Chương 8

8

Nghe thấy lời tôi, trên mặt Tưởng Tú xẹt qua tia hoảng loạn.

“Còn gì để mà nói nữa! Làm lãng phí thời gian của mọi người, cô tưởng ai cũng rảnh rỗi không có việc gì làm chắc, ai mà có thời gian nghe mấy cái chuyện rách nát nhà cô!”

“Mọi người không cần để ý đến cô ta, không biết dạy dỗ con cái, thà chết quách đi cho xong.”

Tôi cười: “Đúng vậy Tưởng Tú, không dạy dỗ được con cái thì cô thà chết quách đi cho xong.”

“Nếu trong lòng cô không có quỷ, thì cô căng thẳng thế làm gì?”

“Mọi người ở đây đều làm cha làm mẹ, nếu con cái nhà mình bị vu khống tạt gáo nước bẩn như thế, tôi tin mọi người cũng không thể nhịn được đúng không??”

Mọi người bàn tán xôn xao: “Có lý, dù sao cũng chỉ có 5 phút, cũng không vội đến thế.”

“Nếu Lâm Nguyệt thực sự không phải là kẻ ăn cắp quen tay, mà chúng ta lại hiểu lầm con bé, thì đó quả là bóng ma tâm lý cả đời đấy.”

Tôi cúi gập người thật sâu trước mọi người, sau đó quay lại, bật máy chiếu lên.

Đoạn video camera nhà tôi được chiếu rõ nét lên bảng đen.

Trên màn hình là cảnh Tiểu Vi trộm tiền, bao gồm cả những lời con bé vừa khóc vừa cầu xin tôi đừng nói ra ngoài, cũng được mọi người nghe rõ mồn một.

Tiếp đó, tôi còn chiếu cả ảnh chụp màn hình tin nhắn Tưởng Tú đưa cho tôi 7 tệ một bữa, bắt tôi đưa đón Tiểu Vi, kèm cặp bài tập, lại còn yêu cầu 5 mặn 1 canh 1 tráng miệng cân bằng dinh dưỡng.

Và cả, đoạn video Tưởng Tú và chị Phó cãi nhau ầm ĩ dưới khu chung cư chuyện Tiểu Vi lấy trộm vòng tay vàng của chị Phó.

Mặt Tưởng Tú xanh mét, cô ta lao lên, định cướp lấy điện thoại trong tay tôi.

“Mọi người đừng nghe cô ta nói bậy! Cô ta cố ý hãm hại Tiểu Vi đấy, làm gì có chuyện này!!”

“Video camera là làm giả đấy, tất cả đều là do cô ta để tẩy trắng cho con gái mình nên cố ý đổi trắng thay đen hãm hại!”

Tôi bật cười thành tiếng: “Đổi trắng thay đen hãm hại? Thế cô dám báo cảnh sát không?”

“Cô không dám, nhưng tôi dám! Cô có chắc là muốn con gái cô vào đồn cảnh sát một chuyến nữa không??”

Cửa lớp bị ai đó đẩy ra, chị Phó bước vào, giọng điệu đầy vẻ châm biếm.

“Cô nói video camera của cô ấy là làm giả? Thế biên bản lưu ở đồn cảnh sát của chúng ta thì không thể làm giả được chứ??”

Chị ta vừa nói, vừa giơ đoạn video camera trước cửa nhà tôi cho mọi người xem.

Trong video, Tiểu Vi cầm chiếc vòng tay vàng, cười đắc ý.

Chị Phó còn cung cấp cả hồ sơ báo án lúc trước, trên đó viết rất rõ ràng, Tiểu Vi hoàn trả chiếc vòng vàng cho chị Phó, và bồi thường 500 tệ.

Chị Phó cười nhạt, giọng điệu vô cùng lạnh lùng.

“Tưởng Tú à Tưởng Tú, lúc trước cô cứ tưởng nhà tôi không có camera thì cảnh sát không làm gì được con gái cô, không ngờ cảnh sát lại dễ dàng bắt con gái cô phải nhả chiếc vòng đó ra như vậy, chắc cô tức điên lên rồi nhỉ??”

“Thượng bất chính hạ tắc loạn, cả nhà cô chẳng có lấy một người tốt đẹp!”

“Con gái cô nhân phẩm có vấn đề, là do người làm mẹ như cô không biết dạy dỗ! Tuổi còn nhỏ mà đã không học thói tốt, tôi không tin nó trộm chiếc vòng đó về nhà mà cô lại không biết, giả ngốc giả ngơ định nuốt làm của riêng à? Nghèo đến mức mất luôn cả cốt cách rồi!”

“Bây giờ còn muốn vu khống cho Lâm Nguyệt nhà người ta? Tôi thấy mẹ con nhà cô không chỉ xấu xa, mà còn độc ác!!”

Nhìn thấy chuyện Tiểu Vi ăn cắp chiếc vòng vàng trị giá 6-7 vạn, mọi người lập tức bùng nổ.

“Trời đất ơi, sao lại có đứa trẻ tồi tệ đến thế, cái này… là giống ác từ trong trứng rồi!”