“Bịch” một tiếng, gương mặt anh trai lạnh như băng, đá cô ta ngã xuống đất.

Những gì cô ta nhắc tới, không chỉ là nỗi đau của tôi, mà còn là vùng cấm vĩnh viễn của anh.

Anh lạnh lùng nói: “Mày với nhà họ Đoàn vốn không có quan hệ huyết thống. Nói cho cùng, mày mới là con của kẻ thù nhà họ Đoàn. Nhà chúng ta nuôi mày hơn mười năm, đã là nhân nghĩa tận cùng.”

Đoàn Nhuận Dao ọe ra mấy ngụm nước chua, mắt đỏ hoe khóc nức nở.

Trong suốt quá trình đó, ông cụ Đoàn luôn mặt lạnh như nước.

Khi Đoàn Nhuận Dao kiệt sức chỉ còn khóc nấc nhỏ, ông chậm rãi mở mắt, giọng không lớn nhưng như lưỡi dao lạnh cắt đứt mọi hỗn loạn.

“Luật sư sẽ xử lý những việc sau.”

“Tất cả thẻ ngân hàng, chìa khóa xe, bất động sản đứng tên cháu đều lập tức bị đóng băng.”

“Từ hôm nay trở đi, cháu không còn là người nhà họ Đoàn nữa.”

“Ông nội… ông không thể… cháu là Dao Dao mà… cháu sai rồi… cháu thật sự biết sai rồi…”

Cô ta quỳ bò muốn nắm lấy ống quần ông cụ, nhưng bị Đoàn Duyệt mặt không cảm xúc chặn lại.

“Cha cháu — Đoàn Khâm — đã bị bắn chết trong lúc chạy trốn.”

“Cô tận mắt nhìn thấy hắn, cùng chiếc xe của hắn, rơi xuống vách núi.”

“Cô khuyên cháu một câu, sớm tính toán cho nửa đời sau đi.”

Đoàn Duyệt khẽ mở đôi môi đỏ: “Nếu không phải vì muốn tích đức cho Tiểu Ly, mạng của cháu, cô cũng sẽ tiện tay lấy luôn.”

Đoàn Nhuận Dao hoảng sợ nhìn đôi mắt đen thẫm của cô mình, hiểu rằng mình đã bị cả thế giới vứt bỏ.

Còn tôi được mọi người vây quanh đưa trở về ngôi nhà họ Đoàn ấm áp.

Dưới nhánh tầm gửi treo đầy những món quà được gói cẩn thận.

Còn có một tấm thiệp viết tay:

“Chào mừng con về nhà.”

13、

Tôi hủy bỏ kế hoạch rời khỏi nhà họ Đoàn khi mười tám tuổi, tiếp tục việc học.

Tôi không còn muốn đi làm thuê nữa, tôi muốn thi đại học.

Buổi sáng trước khi ra khỏi nhà, Đoàn Duyệt đứng ở huyền quan chỉnh lại cổ áo cho tôi, rồi ôm tôi vào lòng.

Tôi nhắm mắt, cảm nhận vòng tay ấm áp ấy.

Lúc tạm biệt, tôi nói: “Tối gặp lại… mẹ.”

Thì ra hai chữ “mẹ” khi thốt lên, trong miệng cũng tràn đầy hơi ấm dịu dàng.

Tôi thấy mẹ chớp chớp mắt, một giọt nước mắt long lanh lăn xuống từ khóe mắt.

Bà mỉm cười lau đi, nói: “Con gái bảo bối, tối gặp lại.”

Buổi sáng đầu xuân, ánh nắng trong trẻo, hơi se lạnh.

Trước cổng biệt thự, vừa nhìn đã thấy anh trai dựa vào bức tường.

Mà phía sau anh nửa bước, là mấy người bạn thân của anh hôm đó trên sân thượng.

Sau khi tôi bước ra, họ không còn vẻ ngông nghênh như thường ngày nữa; có người giả vờ cúi đầu nghiên cứu số nhà trước cổng, có người cúi đầu đá mạnh những viên sỏi không tồn tại dưới đất, có người lén dùng khuỷu tay huých người bên cạnh.

Cho đến khi anh trai khẽ hắng giọng.

Mấy thiếu niên lập tức nhìn nhau, một người thẳng tính bước lên một bước, trực tiếp cúi người: “Xin lỗi! Trước đây là bọn tôi sai, không nên hùa theo lời đồn mà chế giễu cậu!”

Một người khác gãi đầu, đưa tới một túi giấy: “Bữa sáng mang cho cậu. Bánh cuộn mây sô-cô-la khó mua nhất ở phố thương mại, nghe anh cậu nói cậu thích vị này nhất.”

Thấy tôi im lặng, họ lập tức hoảng lên, nói năng lắp bắp.

Anh trai hít sâu một hơi, bước tới nắm tay tôi, ánh mắt đặc biệt chân thành: “Sau này, cả trường sẽ không còn ai nhắc đến quá khứ của em nữa.”

Tôi nhìn anh trai, rồi nhìn những thiếu niên phía sau anh đang thò đầu ngó nghiêng, khẽ mỉm cười.

Ánh nắng kéo dài bóng của những thiếu niên trên mặt đất, tiếng cười nói của họ lại vang lên, còn tôi đứng giữa đó.

Một cơn gió thổi qua, lật tung cuốn nhật ký trong phòng tôi.

Trên trang đầu, viết ngay ngắn tên mới của tôi.

—— Đoàn Lê. Lê của bình minh.

HẾT