“Chuyện Hồng Đạt cũng là thử thách?”
“Đúng.”
“Cô xử lý rất tốt.”
“Không lạm dụng sức mạnh.”
“Biết dùng quy tắc.”
“Đó là điều quan trọng.”
Tôi nhìn ngài Lục.
Anh như người đứng trên đỉnh thế giới.
Điều khiển mọi thứ.
“ngài Lục, khoản 220 vạn lúc đó…”
“Ngài cố ý?”
Anh cười.
“Cô nghĩ sao?”
Tôi đã hiểu.
Đó là thử thách.
Thử lòng tôi.
Tôi cảm nhận chiếc nhẫn.
Tâm dần bình tĩnh.
“Vậy nhiệm vụ của tôi là gì?”
“Trở thành Người Gác Đêm.”
“Bảo vệ điều cô trân trọng.”
“Vạch trần chân tướng.”
“Đón nhận vận mệnh.”
Tôi nhìn anh.
Từ giờ—
Cuộc đời tôi sẽ không còn bình thường.
Tôi, An Phi.
Sẽ trở thành Người Gác Đêm của thế giới.
19 Lời gọi giữa đêm khuya
Trở thành Người Gác Đêm ngày đầu tiên, tôi cảm thấy cả thế giới đều đã thay đổi.
Không còn là trắng đen rõ ràng đơn giản nữa.
Mà tràn ngập những sắc màu thần bí khác nhau.
Chiếc nhẫn Lang Đằng kia, giống như trái tim thứ hai của tôi.
Nó luôn nhắc nhở tôi về trách nhiệm mà tôi đang gánh vác.
Tôi trở về căn hộ, đóng cửa lại.
Cảm giác mệt mỏi, như thủy triều dâng lên.
Tôi ngã xuống sofa, nhắm mắt lại.
Trong đầu hồi tưởng lại tất cả những gì ngài Lục đã nói về Người Gác Đêm.
Cân bằng thế giới, bí mật bị che giấu, sức mạnh đảo lộn nhận thức.
Những từ ngữ đó, đan xen trong đầu tôi.
Dệt thành một tấm lưới khổng lồ và phức tạp.
Tôi, An Phi, với tư cách là một Người Gác Đêm mới.
Rốt cuộc phải làm thế nào, để tìm được vị trí của mình trong tấm lưới này?
Đúng lúc này.
Trong đầu tôi, đột nhiên vang lên một giọng nói.
Giọng nói đó trầm thấp mà cổ xưa.
Như thể vọng đến từ sâu thẳm tinh không xa xôi.
“Người Gác Đêm……”
Nó đang gọi.
Cơ thể tôi chấn động mạnh.
Tôi mở mắt.
Trong phòng tối đen như mực.
Không có nguồn sáng, cũng không có bất kỳ âm thanh nào.
Tôi ngồi dậy, cảnh giác quan sát xung quanh.
“Ai?”
Tôi khẽ hỏi.
“Người Gác Đêm.”
Giọng nói kia lại vang lên.
Lần này, càng rõ ràng hơn.
Như thể ngay bên tai tôi.
Tôi cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình, đang truyền ra từ chiếc nhẫn của tôi.
Nó dẫn dắt tôi, chỉ về phía cửa sổ.
Tôi đi đến bên cửa sổ.
Kéo rèm ra.
Ngoài cửa sổ, là bầu trời đêm đen kịt.
Một vầng trăng tròn sáng, treo cao giữa không trung.
Ánh trăng, như thủy ngân trút xuống.
Phủ lên toàn bộ thành phố một màu bạc.
Dưới ánh trăng.
Tôi nhìn thấy một tia sáng yếu ớt.
Nó lóe lên từ sâu trong thành phố, lúc ẩn lúc hiện.
Tia sáng đó, giống như sao rơi xuống nhân gian.
Mang theo một tần số đặc biệt.
Trong đầu tôi, giọng nói kia lại vang lên.
“Người Gác Đêm, đi tìm nó.”
Đó là một lời triệu gọi.
Một lời triệu gọi đến từ nơi không rõ, nhưng không thể từ chối.
Tôi không do dự chút nào.
Nhanh chóng thay quần áo.
Cầm lấy điện thoại công việc.
Rời khỏi căn hộ.
Đêm sâu tĩnh mịch.
Thành phố dưới ánh trăng, trở nên đặc biệt yên tĩnh.
Tôi bắt taxi, đi về phía ánh sáng đang lóe lên.
Tài xế là một người đàn ông trung niên buồn ngủ.
Ông ta không nhận ra sự xao động trong lòng tôi.
Cũng không nhìn thấy tia sáng mà chỉ mình tôi nhìn thấy.
Xe chạy gần nửa tiếng.
Cuối cùng dừng lại trước một khu dân cư cũ.
Nơi này, nhà cao san sát.
Những ô cửa dày đặc, giống như vô số con mắt.
Lặng lẽ nhìn mọi thứ qua lại.
Tia sáng kia, trở nên càng mạnh hơn.
Nó phát ra từ sâu trong khu dân cư này.
Tôi trả tiền xe, bước xuống.
Những tòa nhà cũ kỹ, con hẻm chật hẹp.
Trong không khí, tràn ngập một thứ cảm giác khó diễn tả.
Tôi theo chỉ dẫn trong lòng, bước vào một con hẻm nhỏ.
Trong hẻm rất tối.
Chỉ có vài ngọn đèn đường vàng vọt, miễn cưỡng soi sáng con đường phía trước.
Tia sáng kia, càng lúc càng gần.
Nó phát ra từ một cánh cửa sắt cũ kỹ ở cuối hẻm.
Cánh cửa hoen gỉ.
Trên đó dán một chữ “Phá” đã phai màu.
Nơi này, dường như là một công trình bị bỏ hoang.
Tim tôi bắt đầu đập nhanh.
Một cảm giác cảnh giác bản năng, khiến tôi chậm lại.
Tôi rút con dao ngắn ở thắt lưng ra.
Đây là vũ khí tiêu chuẩn mà ngài Lục đưa cho Người Gác Đêm.
Lưỡi dao sắc bén.
Trong bóng tối, tỏa ra ánh lạnh.
Tôi đẩy cánh cửa sắt.
“Két——”
Một âm thanh ma sát chói tai.
Cánh cửa từ từ mở ra.
Tôi bước vào bên trong.
Bên trong, là một nhà xưởng bỏ hoang.
Nhà xưởng rộng lớn, trống rỗng.
Chỉ có vài cỗ máy cũ nát, đứng lẻ loi ở đó.
Ánh trăng xuyên qua mái nhà vỡ.
Chiếu xuống mặt đất những mảng sáng loang lổ.
Tia sáng kia, nằm ở chính giữa nhà xưởng.
Nó đến từ một người đàn ông nằm trên đất.
Ông mặc một bộ đồ đen.
Toàn thân đầy máu.
Trên ngực ông, cắm một chiếc nhẫn Lang Đằng giống chiếc của tôi, nhưng lớn hơn và phức tạp hơn.
Chiếc nhẫn đó, đang phát ra ánh sáng chói mắt.
Nhưng ánh sáng ấy, đang nhanh chóng mờ đi.
Người đàn ông đã hấp hối.
Tay ông vươn lên không trung.
Dường như muốn nắm lấy thứ gì đó.
Đôi mắt ông nhìn chằm chằm vào tôi.
Trong ánh mắt ấy, đầy tuyệt vọng, đau đớn, và… một chút giải thoát.
“Người Gác Đêm……”
Ông dùng chút sức lực cuối cùng, khẽ gọi.
Giọng nói như ngọn nến tàn trong gió.
Có thể tắt bất cứ lúc nào.
“Ông… ông cũng là Người Gác Đêm?”
Tôi bước tới.
Khẽ hỏi.
“Tôi… tôi là……”
Ông nói đứt quãng.
“Lang Đằng…… nguy…… nguy cơ……”
Ông còn chưa nói hết.
Cơ thể bỗng run lên.
Sau đó, hoàn toàn mất đi sinh mệnh.
Chiếc nhẫn Lang Đằng trên ngực ông, ánh sáng cũng tắt theo.
Chỉ còn lại một sự tĩnh lặng lạnh lẽo.
Tim tôi chợt trầm xuống.
Nguy cơ Lang Đằng?
Điều đó là gì?
Người đàn ông này, chẳng lẽ là đồng đội Người Gác Đêm của ngài Lục?
Tôi nhìn chiếc nhẫn của ông.
Nó đã hoàn toàn tắt lịm.
Giống như chủ nhân của nó.
Tôi ngồi xổm xuống.
Muốn tìm thêm manh mối từ trên người ông.
Nhưng ngoài chiếc nhẫn đó.
Ông không có gì cả.
Không giấy tờ, không điện thoại.
Giống như ông đến đây, chỉ để chờ tôi.
Sau đó, chết trước mặt tôi.
Đúng lúc này.
Trong đầu tôi, giọng nói kia lại vang lên.
“Người Gác Đêm, kế thừa.”
Kế thừa?
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn chiếc nhẫn trên ngực ông.
Tôi đưa tay ra.
Nắm lấy chiếc nhẫn lạnh lẽo đó.
Một luồng sức mạnh khổng lồ, trong nháy mắt tràn vào cơ thể tôi.
Luồng sức mạnh ấy, như dòng lũ cuồn cuộn.
Hung hãn dữ dội.
Cơ thể tôi, không thể chịu nổi sức mạnh như vậy.
Tôi cảm thấy một cơn đau xé rách.
Ý thức bắt đầu mơ hồ.
Trước khi mất đi ý thức.
Tôi chỉ nhìn thấy.
Chiếc nhẫn trên ngực người đàn ông, lóe lên ánh sáng.
Sau đó, từ từ… hòa làm một với chiếc nhẫn của tôi.
20 Hợp nhất và thức tỉnh
Cơn đau dữ dội khiến tôi mất đi ý thức.
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, phát hiện mình đang nằm trên nền đất lạnh lẽo.
Đầu đau như muốn nứt ra.
Cơ thể như vừa bị xe tải cán qua.
Toàn thân xương cốt như sắp rã rời.
Tôi cố gắng chống người ngồi dậy.
Phát hiện mình vẫn đang ở trong nhà máy bỏ hoang đó.
Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.
Chỉ có ánh trăng, xuyên qua lỗ thủng trên mái.
Rơi xuống.
Tôi cúi đầu.
Nhìn về ngón trỏ tay trái của mình.
Chiếc nhẫn Lang Đằng kia, so với trước đó, đã trở nên có chút khác biệt.
Nó không còn là một vòng đơn giản cổ xưa nữa.
Mà nhiều thêm vài phần tầng lớp.